Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343295
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3295 lượt.
ại được sắp xếp tới nơi này, xem ra tất cả mọi chuyện đều nằm trong tính toán của Lưu Nguyệt.
” Con mẹ nó.” Không biết là tiếng ai mắng thô thiển như vậy, thủ lĩnh mười bảy thế lực, trái lại vẫn bình tĩnh, đang đứng lên chậm rãi ngồi xuống, trên khuôn mặt xơ xác tiêu điều hiện lên một chút lãnh khốc điên cuồng.
Vừa rồi theo chỉ dẫn của Bắc Mục Trung Nghĩa vương, chỉ mang theo vái cái hộ vệ tới, cho nên, bọn họ mới đến giản đơn qua quýt như thế này, không nghĩ tới trúng bẫy của nàng.
” Hồng Môn Yến *, không tệ, nhưng chẳng qua chỉ là oắt con Bắc Mục, ngươi cho là như vậy là đủ?” Cầm lấy vạt áo bị cháy xém, Hàn Phi xé rách, thô bạo lau vết máu trên khóe miệng, cười khẩy nhìn Lưu Nguyệt.
(pra: Hồng Môn Yến là một từ chỉ buổi tiệc trong lịch sử, Hạng Vũ mời Lưu Bang đến dự tiệc và định giết chết ông)
Vừa nói xong, thủ lĩnh mười sáu thế lực xung quanh nhất tề cũng cười lạnh theo.
Cho dù ngươi sớm có chuẩn bị thì sao, muốn đối phó với mười bảy thế lực bọn họ, còn chưa đủ tư cách.
Tiếng đàn vẫn như cũ du dương trầm bổng, Lưu Nguyệt chậm rãi đàn, nghe thấy vậy ngược lại nở nụ cười ôn hòa: “Cường long bất áp địa đầu xà (nôm na là “rồng mạnh cũng không đấu lại bọn rắn lít nhít”), bản vương đã tiễn khách, các vị nếu muốn ở lại, chứng tỏ các vị muốn khiêu khích bản vương.” Thanh âm chậm rãi vang vọng trong tiếng đàn, Lưu Nguyệt hơi nghiêng đầu nhìn về phía mọi người.
Thủ lĩnh mười bảy thế lực vừa nghe vậy, sắc mặt nhất tề trầm xuống, xem ra nàng định trêu đùa bọn họ.
Hừ lạnh một tiếng, thủ lĩnh mười bảy thế lực dồng loạt vung tay lên, thật nghĩ khi đi đến bọn họ cái gì cũng không chuẩn bịsao, truyện cười, có thể xưng hùng ở khô sa mười thành, có thể được như ngày hôm nay, ai cũng không phải người bình thường.
Động tác tay còn đang dừng lại giữa không trung, thủ lĩnh Đột Quyết cầm lấy cây gỗ gần đó, đột nhiên cảm giác không trung phía trước không bình thường, vô ý thức giương mắt nhìn thoáng qua không trung, tức khắc biến sắc lớn tiếng nói: “Cháy, ở phía Bạch Mộc Tộc.”
Tiếng nói vừa dứt, các vị thủ lĩnh xung quanh, lập tức quay đầu cùng nhau nhìn về phía đó.
Chỉ thấy ở phía Nghiên Cổ thành của Bạch Mộc Tộc, lúc này lửa cháy rực trời, ánh lửa đẹp đẻ, thiêu rụi tất cả những trái tim lạnh giá.
Khói đặc cuồn cuộn, lao thẳng lên trời.
Thủ lĩnh Bạch Mộc Tộc Hàn Phi trong nháy mắt sắc mặt đại biến, sào huyệt của hắn, bị thiêu cháy mất.
Lưu Nguyệt động thủ với Bạch Mộc Tộc rồi.
Tất cả thủ lĩnh các thế lực, nhìn về phía Bạch Mộc Tộc đang cháy lớn, sắc mặt cũng bắt đầu vặn vẹo, trong lòng cũng hiểu rõ, Bắc Mục Trung Nghĩa vương đã hạ thủ với Bạch Mộc Tộc rồi.
Bạch Mộc Tộc – thế lực lớn nhất trong mười thành Khô Sa, bị nàng một phát đem đốt?
Lửa cháy rực trời, chắc chắn thiêu hủy toàn bộ Bạch Mộc Tộc, mới chỉ có một trận lửa vậy thôi, Bạch Mộc Tộc đã rơi vào tay giặc rồi?
Trong lòng thấp thỏm không yên, năm ngón tay nắm chặt bội đao, thế lực đệ nhất trong mười thành Khô Sa của bọn họ, cứ im hơi lặng tiếng như vậy mà kết thúc?
Bắc Mục Trung Nghĩa vương này mạnh đến bậc nào?
Có bao nhiêu thủ đoạn đang ẩn nấp chờ bọn họ nhảy vào?
Tâm, toàn bộ căng thẳng, bọn họ đã đánh giá thấp Bắc Mục Trung Nghĩa vương trước mặt rồi.
Tiếng đàn bay bổng, hoa đào tươi tốt, kỳ hoa sáng rực, là khúc nhạc tiếp khách khách nhân, đặc biệt vui vẻ.
Lưu Nguyệt vỗ cầm, dần thu lại nụ cười trên mặt, thay đổi thành một tầng lãnh khốc, ánh mắt đảo qua mười sáu thế lực vẻ mặt căng thẳng, trầm giọng nói: “Không biết hiện tại có đủ tư cách hay không?”
Thanh âm lạnh buốt, đang hỗn loạn chợt hoàn toàn xơ xác tiêu điều.
Không ai vội vàng phản bác lại, thế lực của Lưu Nguyệt, cần phải xem xét lại.
Tiếng đàn bay bổng, Lưu Nguyệt thấy thế chậm rãi nói: “Bản vương để các vị cho bản vương chút mặt mũi, vậy mọi người sau này sống cùng nhau yên ổn vô sự, nếu các vị không chịu, thì cũng đừng trách bản vương vô tình.
Trên địa bàn Bắc Mục ta, sẽ không để kẻ xuống kiêu ngạo, ở trước mặt Trung Nghĩa vương ta, là rồng thì ngươi nằm xuống, là hổ cũng phải nằm xuống cho ta.”
Đột nhiên hét lớn một câu cuối cùng,cùng với đó tiếng đàn cao vút lên, làm cho mấy thế lực đang ngồi nhất tề rùng mình.
“Được đươợc, muốn ngọc thạch câu phần (cả 2 bên đều chịu tổn thất), chúng ta đây cùng thử xem.” Trong mắt Hàn Phi hiện lên màu đỏ thị huyết, hơi thở cuồng bạo cơ hồ đâm thẳng vào không trung.
” Ai sợ ai, ngươi cho là….”
” Ầm.” Những thủ lĩnh khác còn chưa nói xong, hai mắt Lưu Nguyệt chớp cái, mười ngón nhanh như thiểm điện vẽ một vòng trên cây đàn.
Hơn mười đạo phong nhận đột nhiên bắn ra, khí thế rào rạt.
Hơn mười thủ lĩnh thế lực đều là anh hùng thảo nguyên, một thân võ công nhưng lại không bằng Lưu Nguyệt, tức khắc đều bị bắn trúng vào ngực, oanh một tiếng bị đánh bay về phía sau.
Mọi người cũng không phải kẻ ngốc, ai cũng sẽ không đi hy sinh vô ích.
Thân hình đứng lại trên mặt đất, mười sáu thủ lĩnh, trầm tư.
Chỉ c