Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343301
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3301 lượt.
ng Bắc Mục đụng được một cọng tóc của Khả Hãn.” Âm vang mạnh mẽ, ngữ khí pha lẫn bi phẫn.
Lưu Nguyệt nghe vậy, trong mắt sáng ngời, vậy nghĩa là thảo nguyên vốn là chống lại bọn họ, chống lại Minh Đảo?
Bi phẫn chẳng qua là trong nháy mắt, Tiêu thái hậu chú ý tới tia sáng trong mắt Lưu Nguyệt, lạnh lùng cười nói: “Cho dù năm đó ta và Khả Hãn thua bọn họ, Nhưng những người tới giết trượng phu ta cũng không một ai có thể sống sót trở về, dũng sĩ Bắc Mục ta nhiều vô kể, cuối cùng cũng không để một người sống. Nhiều năm như vậy, Minh Đảo biết rõ ta ở chỗ này, nhưng không dám tới xâm phạm, chính là lý do này, dám giết người của thảo nguyên ta, là phải trả giá cực kì lớn.”
Nhiệt huyết sôi trào, Lưu Nguyệt nắm chặt tay: “Ta cần sự giúp đỡ của ngươi.”
Tiêu thái hậu nghe Lưu Nguyệt nói không chút dài dòng, không đáp.
Ngày đó, nàng lần đầu tiên trông thấy Lưu Nguyệt, con gái của Nạp Lan Thủy, khuôn mặt này chính là bằng chứng.
Hơn nữa, bên cạnh còn có Âu Dương Vu Phi, thế gia vọng tộc thứ hai Minh Đảo, đã sớm là vị hôn phu của con gái Nạp Lan Thủy, là Vương tương lai của Minh Đảo.
Hắn tuy rằng chưa từng gặp qua nàng, nhưng, nàng đã từng gặp hắn, mặc dù khi đó hắn mới chỉ hơn mười tuổi.
Hai người này cùng đến, nhất định là có toan tính.
Bởi vậy, nàng đặc biệt chú ý đến họ, muốn đem hai người không biết nàng là ai này, ở Bắc Mục, im hơi lặng tiếng mà giết chết bọn họ.
Chẳng qua là, chủ ý của nàng còn chưa thực hiện được, hôm nay trong triều đình, Khố Tạp Mộc ngốc nghếch này lại có thể ra sức khen ngợi Lưu Nguyệt tài giỏi thế nào tốt làm sao, lại có thể dâng tấu xin cho nàng nắm giữ binh quyền của quân cơ – Bắc Mục Nam viện.
Một đám quần thần Bắc Mục bại não lại có thể vỗ ngực trầm trồ khen ngợi, để nàng ra lệnh.
Nếu Lưu Nguyệt chấp chưởng binh quyền Bắc Mục của nàng, Bắc Mục của nàng không chỉ toàn bộ đều rơi vào tay nàng, mà còn rơi vào tay Minh Đảo.
Không, nàng tuyệt đối không cho phép.
Vì vậy, hôm nay động thủ, vốn tưởng rằng nhiều người chúc rượu nhiều như vậy đã làm cho Lưu Nguyệt say khướt, nhưng lại không nghĩ đến bị nàng bắt được tận tay.
” Minh Đảo và ta, có nó không có ta, ta cùng nó vĩnh viễn là địch nhân.” Lưu Nguyệt nhìn chăm chú vào Tiêu thái hậu hơi nhíu mi, đột nhiên lên tiếng.
Tiêu thái hậu nghe vậy, cong khóe mắt nhìn Lưu Nguyệt: “Vĩnh viễn là địch nhân? Ngươi còn không biết thân phận của ngươi, cho nên mới nói như vậy.”
“Không, ta biết, Nạp Lan là quốc họ của Minh Đảo, huyết mạch Hoàng tộc.
Nhưng vậy thì sao? Ta không ham vinh hoa phú quý, quyền khuynh thiên hạ, ta muốn chỉ là cùng người ta yêu mến nắm tay nhau đến cuối đời.
Minh Đảo càng cho ta quyền lực tuyệt đối, lại càng phá hoại ta, chèn ép ta, thân phận đó, ta không thèm, cũng không cần.”
Không đến mức như đinh đóng cột, rất bình thản, thế nhưng bình thản như vậy, lại khiến người ta nhận ra sự chán ghét và quyết tâm tận trong cốt tủy.
Tiêu thái hậu nghe thế nhìn thật sâu Lưu Nguyệt một lúc lâu, Lưu Nguyệt cũng không nhúc nhích, cùng Tiêu thái hậu đối mặt, hoa lửa văng khắp nơi, tĩnh lặng im ắng.
Một lúc lâu sau, Tiêu thái hậu chậm rãi nở nụ cười: “Không, ngươi không biết thân phận của ngươi, ngươi nếu như biết, ngươi nên hiểu rõ, bản thân ngươi chính là vũ khí sắc bén để đối phó với Minh Đảo.”
Lưu Nguyệt vừa nghe không khỏi sửng sốt, trong mắt sáng ngời: “Còn cần xin thái hậu chỉ bảo, ta không quen nơi đó.”
Thái hậu hơi phất trường bào, hơi thở trên người khôi phục lại sự vững vàng, cười cười, trong mắt bắn ra một chút sắc sảo, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm chậm rãi nói: “Truyền thừa nghìn năm Minh Đảo, huyết mạch hoàng thất chỉ có thể cùng người trên đảo kết hôn, duy trì sự thuần khiết.
Rất nhiều năm trước cũng đã cho cận huyết kết hôn, lại không sinh con cháu được, có thể trong quá trình xảy ra chuyện.
Bởi vì chuyện này, cho nên Minh Đảo về sau quy định, người trên đảo có thể cùng ngoại nhân thành hôn, có thể sinh con.
Nếu như đời sau tốt, vậy thì trở về đảo bồi dưỡng, nếu như không tốt, thì để lại bên ngoài.
Một món đồ được người người ta quá mức quý trọng, khi bị người khác giương cung bạt kiếm bao vây, lại chính là thứ vũ khí sắc bén nhất để phản kích. (Su: nói đơn giản ra, cái gì mình quý quá, thì sẽ bị ng ta lợi dụng cái đó để đánh lại mình)
Lưu Nguyệt nở nụ cười.
Nhìn Lưu Nguyệt cười, Tiêu thái hậu cong môi, xem ra, Lưu Nguyệt thật sự khinh thường quyền lực đỉnh cao giá, thật sự họ đối đầu.
” Chỉ có điều, cũng bởi vì chỉ có một mình ngươi, cho nên bọn họ tuyệt đối sẽ không buông tay, không thật sự nắm chắc, tuyệt đối không nên để lộ tâm ý của ngươi, nếu không, cho dù tiêu diệt hết thảy, hối hận sẽ chỉ là ngươi.”
Nếu là cùng một trận chiến tuyến, vậy thì là bằng hữu, Tiêu thái hậu nói một câu thành khẩn, tình ý sâu xa.
Cười khẽ đọng lại trên mặt, Lưu Nguyệt hít một hơi thật sâu xong, cười cười nói với Tiêu thái hậu: “Ta hiểu rõ.”
Nhẫn một thời, được một đời, nàng trước đây