XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3302 lượt.

đã từng nghĩ tới.
Chỉ là, bắt đầu từ bây giờ, nàng càng phải nhẫn hơn, càng phải bất động thanh sắc, không thể để cho bất luận kẻ nào nhìn ra nét mặt của mình.
Giơ tay lên duỗi lưng một cái, Lưu Nguyệt vặn vẹo đầu.
Minh Đảo, một khi đã như vậy, cần phải đổi lại cách thích hợp để có thể chống lại họ.
Nhìn Lưu Nguyệt duỗi lưng một cái, trong lòng đã có dự tính riêng, Tiêu thái hậu cười hết sức khoái trá đứng lên, lấy chính trực hệ Vương tộc của bọn họ, hủy diệt hết thảy bọn họ, đây thật làm cho người ta sảng khoái, vô cùng vui sướng, vô cùng mong chờ.
Tối nay gió lạnh bay múa, nhưng ai dám cam đoan ngày mai không phải là ngày đẹp trời.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, đảo mắt cửa ải cuối năm đã đến gần.
Ngày hôm đó, trên triều đình Bắc Mục.
” Thái hậu, năm nay băng dày ba thước, so với bất kỳ năm nào cũng còn phải lạnh giá hơn, mấy đại thảo nguyên rễ cỏ cũng đều đào không được, Thú Kinh, Liên Phù Thành, Sơn Thành, những nơi sống dựa vào thảo nguyên, lương thực gần như đều bị dùng hết, còn có vài chục vạn người không có ăn, tình hình rất không lạc quan.”
Thừa tướng Bắc Mục Tiêu Thần, trưng ra khuôn mặt chữ quốc khá uy vũ, tuổi tác ngang Mộ Dung Vô Địch, nhưng sự dũng mãnh kia, Mộ Dung Vô Địch cũng khó sánh được.
Lúc này lại nhướng mày, ngay sau đó nói: “Lại càng không nói đến Khô Sa thảo nguyên và mười thành Khô Sa cô quạnh, hoàn toàn không lương thực cung cấp cho binh sĩ đi xây lại sông, mấy vạn binh lính của chún ta sẽ chết đói ở nơi nào đây?”
Thái hậu, ý người ra sao.”
Tiếng nói vừa dứt, văn thần võ tướng toàn triều đều nghiêm túc.
Sau năm ngoái, nếu không có lương thực, có thể bỏ chạy đến Ngạo Vân hoặc Tuyết Thánh, cướp bóc lương thảo một phen rồi trở về, cũng có thể tạm chống chọi qua mùa đông giá rét.
Nhưng năm nay, bởi vì đi xa tuần sát cùng Hung Nô, sau đó lại nhận thành, thương lượng, sửa đường sông, cứ tiếp tục như vậy, căn bản cũng không có thời gian và tinh lực đi chém giết còn chưa nói, lại còn phải chi ra rất nhiều lượng thực.
Cho dù sau này sông chảy vào khiến Khô Sa thảo nguyên và mười thành sẽ phồn thịnh, thế nhưng vấn đề trước mắt nếu không có cách giải quyết, ai còn có thể đợi đến lúc bọn hắn phồn vinh.
Mọi người chết đói hết rồi.
Tiêu thái hậu ngồi ở trên cao, che khăn mặt không nhìn ra biểu tình, nhưng chân mày nhíu chặt lại nói hết nỗi lo của nàng.
Im ắng chỉ trong chốc lát, Tiêu thái hậu đột nhiên quay đầu nhìn người đứng ở vị trí thứ ba bên phải – Lưu Nguyệt, mở miệng nói: “Trung Nghĩa Vương, ngươi có biện pháp gì?”
Lời này vừa nói ra, mọi người trên triều đình lập tức cùng nhìn về phía Lưu Nguyệt.
Lưu Nguyệt hơi ngẩn ra, không có lương thực? Việc này thì nàng có thể nghĩ được biện pháp gì.
Nàng cũng không phải người trồng lúa, mặc dù nàng biết rõ Viên Long Bình* lai giống lúa giỏi, nhưng nàng không phải chuyên gia nghiên cứu sản xuất lương thực. Mặt mày nhanh chóng chuyển động.
*Viên Long Bình: Chuyên gia lai các giống lúa của TQ, hình như còn được đề cử nhận giải Nobel hòa bình =,.= Lúa vs hòa bình thì liên quan gì nhỉ?
Thảo nguyên hoang vu, nhưng tuyệt đối có thể lợi dụng, khai hoang trồng trọt cây giống chịu hạn, nàng biết rất nhiều thứ có thể sinh trưởng trong điều kiện như vậy.
Nhưng, tình thế khẩn cấp trớc mắt, hiển nhiên là không có nhiều khả năng dùng đến mấy thứ đó, từ từ để sau.
Trước tiên không nói gì, Lưu Nguyệt chỉ cau mày suy nghĩ.
Khố Tạp Mộc đứng ở vị trí thứ hai bên tay trái thấy vậy, vung lên chiến bào lớn tiếng nói: “Không có lương thực phải đi đoạt, ta tự mình đi, ta cũng không tin, gần cuối năm, ta lại không đoạt được gì từ trong tay Ngạo Vân.”
Không có sách lược liền động thủ, không được thì trộm, thì đoạt, đây chính là tác phong dũng mãnh của thảo nguyên.
Ngạo Vân, Lưu Nguyệt vừa nghe ba chữ kia, mắt đột nhiên sáng ngời, một câu nói kia của Khố Tạp Mộc ngược lại nhắc nhở nàng, mọi sự không thể nhìn từ một phía.
** Aizz, có ai giỏi hình 10 k? Add YH Su cho Su hỏi bài cái nào =,.= **






” Xem ra, cũng chỉ có thể….” Tiêu thái hậu nhíu nhíu mày, cứ như vậy mà xuất binh thì quá gấp gáp, nhưng mà không có lương thực, lại càng khó khăn, thảo nguyên sống dựa vào thời tiết, mùa đông thực sự rất không tốt.
” Thái hậu, ta đi.” Tiêu thái hậu còn chưa nói hết lời đáp ứng, Lưu Nguyệt đột nhiên tiến lên một bước, vẻ mặt tươi cười cao giọng nói.
Tiêu thái hậu thấy Lưu Nguyệt nụ cười như vậy, tựa như mọi chuyện đều nắm chắc trong tay, không khỏi ngập ngừng, vẻ mặt mới hay thả lỏng chút, nhìn Lưu Nguyệt nói: “Ngươi có ý kiến gì hay?”
Lưu Nguyệt cười híp mắt nói: “Ý kiến hay thì không có, nhưng nếu Bắc Mục ta đã không thể sống tốt, đương nhiên cũng không thể để những người khác sống dễ chịu, Ngạo Vân giàu có như vậy, cứu tế người nghèo chúng ta, hẳn là nên vô cùng.”
Tiêu thái hậu nghe Lưu Nguyệt muốn xuất binh ra trận, nhưng vẻ tươi cười trên mặt lại cực kỳ quỷ dị.
Mà ở bên trong nồi nước sôi ấy, Lưu Nguyệt vẻ mặt v