Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3018 lượt.

em tất cả tình hình đều thu vào tầm mắt, nghe vậy nắm chén rượu trong tay, tựa vào ghế, chậm rãi nói: “Ta muốn làm gì? Không, những lời này hẳn là ta hỏi chứ, các ngươi muốn làm gì?”
Chư thần phía dưới, không một ai nói chuyện.
Lặng lẽ đảo qua tất cả những người không lên tiếng, giữa lông mày Lưu Nguyệt hiện lên một chút tàn khốc, lạnh lùng hừ một tiếng nói: “Ta đối với Bắc Mục rốt cuộc là như thế nào, các ngươi biết rõ, có hai lòng, ta là gian tế Trung Nguyên, trước đây đã không cứu Bắc Mục Vương của các ngươi.
Hung Nô giết là Bắc Mục Vương và Tiêu thái hậu của các ngươi, hai nước tranh chấp, Trung Nguyên đương nhiên sẽ ngồi làm ngư ông đắc lợi, cái điều đơn giản này có là kẻ ngu cũng nghĩ ra.”






Nói đến đây, Lưu Nguyệt đột nhiên đem chén rượu trong tay đập mạnh xuống cái án trước mặt, phát ra một tiếng vang lớn.
Lông mày lạnh lẽo quét ngang, ánh mắt sắc bén như đao: “Nhưng là các ngươi, chẳng những không cảm ơn, ngược lại còn muốn giết ta, muốn tiêu diệt ta, tốt.
Lưu Nguyệt ta từ trước đến giờ có ân tất hoàn hoàn, có oán tất báo, Tiêu thái hậu tín nhiệm ta, để cho ta bắt đầu tương lai của Bắc Mục, ta vì một câu hứa hẹn, núi đao biển lửa cũng đi. Nhưng, nếu ai dám hại ta, muốn vu tội ta, tốt lắm, Lưu Nguyệt ta cũng không phải dễ khi dễ cùng lắm thì hôm nay chúng ta ngọc đá cùng vỡ, mọi người ai cũng đừng nghĩ bước ra khỏi chỗ này.”
Lời nói cực kỳ sắc bén vang dội trong đại điện, trong bóng đêm lan truyền rất xa.
Lạnh giá thấu xương lại quyết tuyệt vô cùng.
“Đúng vậy, hắn chỉ có thể đại biểu hắn, chúng ta…..”
“Các ngươi sợ cái gì, binh mã của Cực thân vương một nén hương sau sẽ đến, đến lúc đó cả Thịnh Kinh đều là của Cực thân vương, hỏa khí nho nhỏ này có gì phải sợ, các ngươi cần phải hiểu rõ, đừng trách ta không có nhắc nhở các ngươi, nếu như đứng nhầm chỗ, vậy hậu quả…”
Lời trung tâm còn chưa nói hết, một người trong đám Cực thân vương đột nhiên lớn tiếng quát.
Quần thần trung tâm, nháy mắt yên lặng như tờ, lại ngơ ngác nhìn nhau lần nữa.
Da Luật Cực bị điểm á huyệt lại không thể nhúc nhích, lúc này ngồi phịch ở trên ghế, mắt liếc nhìn Lưu Nguyệt, trên mặt không còn hoảng sợ như ban nãy, chỉ có vô tận kiêu ngạo và đắc ý.
Mở khẩu hình miệng nói với Lưu Nguyệt: “Động thủ đi, giết đi, ta không sợ ngươi, hôm nay, ta thắng chắc rồi.” Dứt lời cười ha ha như điên.
Cái loại cuồng tiếu không tiếng động này, rất là nực cười.
Một đao xẹt qua toàn bộ dê nướng trước mắt, Âu Dương Vu Phi cười híp mắt ăn một miếng thịt dê, sau đó chậm rãi nói: “Thế giới này không có gì là tuyệt đối, không tới phút cuối, không nên nói quá sớm.”
Dứt lời, bỏ xuống bạc đao trong tay, đứng lên lớn tiếng nói với Lưu Nguyệt đang ngồi trên cao: “Đại tướng quân Hàn Phi, Khoát Ba Lực, Thác Bỉ Mộc, suất lĩnh bốn mươi vạn binh mã, mười ngày trước đã trang bị nhẹ nhàng chạy như điên đến Thịnh Kinh, ban đêm hôm nay, chắc chắn có thể đến Thịnh Kinh, nhập vào dưới trướng nhiếp chính vương ta, bình định tất cả phản loạn.”
Thanh âm Âu Dương Vu Phi cũng không lớn, nhưng lại truyền rõ ràng vào tai mỗi người có mặt ở đây, rất nhạt, tin tức như nổ tung.
Lại ngơ ngác nhìn nhau, tất cả quần thần trong Trình Lãm điện, cả đời này cùng đồng nghiệp nhìn nhau, gần như tất cả đều nhìn hết trong một ngày này.
Quá chấn kinh rồi, bốn mươi vạn binh mã đến đây, nếu Lưu Nguyệt thật có bốn mươi vạn binh mã này, mười vạn binh mã của Da Luật Cực đã là cái gì?
Thắng thua ngày hôm nay, còn thay đổi được gì nữa chứ.
Lưu Nguyệt này, Lưu Nguyệt này, trong lúc vội vã như thế sao lại lợi hại như vậy? Nhìn thế nào cũng giống như không có chuẩn bị gì cả, sao lại lén chuẩn bị sát chiêu như vậy?
Lợi hại đến không lường được.
Những ai gió chiều nào theo chiều đó, đều đã bắt đầu nghiêng về phía Lưu Nguyệt.
“Không thể nào, tuyệt đối không có khả năng, bốn mươi vạn binh mã, lúc này Hàn Phi họ còn ở xa ngoài ngàn dặm, ngươi lừa người, lừa không được ta.”
Binh bộ sử Nam Viện cùng phe với Da Luật Cực, một tiếng cười nhạt nói tiếp.
Hàn Phi vẫn còn đang từ từ áp tải rất nhiều lương thảo, lại không thể bay, làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy đi đến Thịnh Kinh, quả thực là trò cười.
Lưu Nguyệt nghe vậy nhìn lướt qua Binh bộ sử Nam Viện này, cũng cười lạnh một tiếng: “Lừa ngươi, ngươi có tư cách gì để cho ta lừa gạt? Ta đối với người chết, từ trước đến giờ cảm thấy không cần thiết phải nói đùa.”
Lời nói lạnh lùng còn phiêu đãng trên không trung, ngọn lửa cực nóng kia, một đạo ngân quang chợt lóe, tiểu đao cắt thịt trên án kỷ kia, phá không mà đi, đoan đoan chính chính xẹt qua cổ của Binh bộ sử Nam Viện, tạo ra một vết đỏ, cắm vào vách tường phía sau hắn.
Mắt trắng dã, Binh bộ sử Nam Viện kia, ngay cả giãy dụa dư thừa cũng không, trực tiếp ngất đi.
(Su: kém tắm!)
“Bọn hèn nhát.” Lưu Nguyệt thấy vậy lạnh lùng ném hai chữ.
Chỉ một vét cứa mà thôi, lại sợ đến ngất đi, quả thực mất mặt.
Yên tĩnh, tĩnh lặng đến khó có thể nói b


XtGem Forum catalog