Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3017 lượt.
ằng lời.
Không ai dám thốt một tiếng.
Nói đùa, cho dù Da Luật Cực có mười vạn binh mã, chờ bọn hắn đến, bọn họ sớm đã bị Lưu Nguyệt giết.
Da Luật Cực hắn cung còn có người kế vị, có con cái, bọn họ lại không có đâu.
Lấy cái chết của mình để đổi lấy thắng lợi của Da Luật Cực, bọn họ không phải kẻ điên, không ai ngại mạng dài.
Tất cả mọi người tức giận không lên tiếng, bao gồm cả người của Da Luật Cực.
Lông mày lạnh lẽo đảo qua quần thần không dám nhiều lời, Lưu Nguyệt thu chút sát khí trên người, chậm rãi nói: “Con người của ta một lòng vì Bắc Mục, nghe Tiêu thái hậu bị ám sát, giao trách nhiệm mười vạn binh mã áp tải lương thảo, bốn mươi vạn binh sĩ trở về ngay sau ta, nhất định phải trừ tận gốc tất cả thế lực và người gây bất lợi đối với Bắc Mục.
Chẳng qua, cũng không nghĩ tới, lại chuẩn bị cho chính mình, mọi người nói đây có phải là người định không bằng trời định hay không?”
Lời nói lạnh như băng khiến Da Luật Cực vẻ mặt kiêu ngạo hoàn toàn không tin Lưu Nguyệt, sắc mặt hơi hơi ngưng trọng.
Chẳng lẽ là thật? Vậy…
Thần sắc tự nhiên, gảy nhẹ thịt dê nướng trên bàn, đưa cho Da Luật Hồng bên cạnh, Lưu Nguyệt cũng không thèm nhìn tới mọi người vẻ mặt biến hóa phía dưới, lạnh lùng nói với Da Luật Cực: “Ngươi bất nhân, ta bất nghĩa, đừng trách ta gây nên nội chiến Bắc Mục, hôm nay có ta không có ngươi, hữu ngươi không có ta.
Chúng ta liền đến xem bốn mươi vạn này với mười vạn, rốt cuộc là ai thắng?”
Lạnh buốt quyết tuyệt cực kỳ, rốt cuộc là ai thắng, năm chữ vừa rơi xuống, trên đại điện một mảnh gió rét bay cuộn, mọi người nhất tề rùng mình một cái.
“Tướng quân, tướng quân, có binh mã đến, tướng quân…” Đang nói chuyện, binh sĩ phụ trách canh giữ cửa thành, té ngã vọt vào.
Ô Sa nghe vậy cũng bất chấp mọi lời nói, xông tới đài cao của cửa thành.
Bóng đêm ưu mỹ, những ngôi sao sáng chói trên màn trời.
Dõi mắt trông về phía xa, bạch tuyến hiện ra, cơ hồ ngang qua cả chân trời.
Rập rờn tiếng sấm rền phá vỡ chân trời mà đến.
Ô Sa ngẩng đầu nhìn khoảng không, rất sáng sủa, không phải sắp mưa, như vậy chỉ có một giải thích, đó chính là tiếng vó ngựa, tiếng vó ngựa có thể sánh ngang cùng sấm rền phía chân trời.
Xa xa, yên bụi ngập trời liên tục bay lên, cát đá kèm theo gió rét cơ hồ thổi tới trên mặt hắn, một mảnh mịt mùng, cái gì cũng không nhìn thấy, đó là cát, đó là vô số vó ngựa binh lính với quy mô lớn.
Trời ơi, cần bao nhiêu binh mã, mới có thể có khí thế như vậy.
Ô Sa nháy mắt luống cuống.
“Mau trở lại báo cho Cực thân vương, đại quân đột kích, mau…”
“Đại quân đột kích…”
“Đại quân đột kích…”
Nháy mắt, tin tức này như đã mọc cánh, lập tức theo cửa thành bắc như bay vào Hoàng cung.
Nhưng vào lúc này, chỉ thị của Cực thân vương cũng đã đến rồi, binh mã của hắn bắt đầu nhổ trại, đi đến Hoàng cung bức vua thoái vị.
Đêm tối như mực, sát khí nổi lên bốn phía.
Hoàng cung Trình Lãm điện.
Đèn đuốc sáng trưng, lại không che dấu được bóng ma dày đặc dưới ánh lửa.
Khẩn trương yên tĩnh trong im lặng, Hoa Ngọc Long một thân áo giáp đột nhiên xuyên phá khoảng không đêm tối, đi nhanh vào Trình Lãm điện.
“Bẩm nhiếp chính vương, đại tướng quân Hàn Phi dùng bồ câu đưa tin.” Từng bước khom người quỳ xuống.
“Đọc.”
“Đến ba dặm ngoại thành Thịnh Kinh, xin thành chủ chỉ thị.” Hoa Ngọc Long nhìn tin tức trong tay, lớn tiếng nói.
Thanh âm vừa rơi xuống, mọi người trong đại điện tâm nháy mắt nhảy lên, thật sự tới?
Mà trong khung cảnh căng thẳng ấy, cửa đại điện đen nhánh phía sau Hoa Ngọc Long, một binh tướng đầu đầy mồ hôi theo sát mà vọt vào.
Da Luật Cực còn đang khăng khăng không tin Lưu Nguyệt có bốn mươi vạn binh mã, vừa nhìn thấy sắc mặt nhất thời biến đổi, đây là người của hắn, lúc này sao lại chạy đến đây?
Người đưa tin nhìn tình huống trên đại điện liếc mắt một cái nhìn nhìn Da Luật Cực, không dám mở miệng.
Tam Hoàng Gia thấy vậy lớn tiếng nói: “Có chuyện gì, nói.”
Người đưa tin thấy Da Luật Cực không phản đối, lập tức nói không ngừng: “Ô Sa tướng quân ở bắc thành cấp báo, ba dặm ngoại thành, có đại quân đang đến, quy mô… Quy mô…”
“Ngươi nói mau.” Tể tướng Tiêu Thần ở bên trong giao phong giữa Lưu Nguyệt và Da Luật Cực, luôn luôn không động, lúc này nghe thế, mới có chút nóng nảy, lớn tiếng quát.
“Kích thước quy mô sợ có bốn mươi năm mươi vạn, tướng quân xin thân vương đại nhân nhanh chóng chỉ thị.”
Vừa nói xong, trên đại điện yên lặng chỉ còn lại thanh âm của ngọn lửa, gió khẽ thổi qua, có thể nghe thấy tiếng.
Quần thần có thể ngồi giữa đại điện này, cũng không phải người ngu, Lưu Nguyệt nói bốn mươi vạn binh mã lợi hại, nhưng tính toán lộ trình thời gian, tưởng rằng Lưu Nguyệt phô trương thanh thế lên nhiều lắm.
Vì vậy, mặc dù e ngại Lưu Nguyệt, mạng bọn họ đều ở trong tay Lưu Nguyệt, nhưng cũng không quá e ngại bốn mươi vạn binh mã của Lưu Nguyệt.
Chẳng qua là, không nghĩ tới, thật sự có, Lưu Nguyệt lại thật sự có.
Người của