Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3011 lượt.
g xen vào.”
“Ác?” Lưu Nguyệt nghe nói nâng chân mày lên cao cao, trên mặt chợt lóe lên vẻ hồ nghi.
Âu Dương Vu Phi cười cáo già, lắc lắc chén rượu trong tay, nhìn Lưu Nguyệt nói: “Họ ta chính là Âu Dương, không phải Nạp Lan, sinh tử tồn vong của Minh đảo, kẻ thù bên ngoài xâm lấn, ta quản không được.
Đương nhiên, nếu như nàng hiện tại nguyện ý gả cho ta, làm thê tử của ta.
Như vậy, ta liền hưởng chút dư quang của nàng, làm một cái Minh đảo Vương, khi đó, phỏng chừng chuyện kia sẽ liên quan tới ta, còn hiện tại, ta vẫn là người ngoài.
Đối với sự việc ta không liên quan, con người của ta luôn luôn không nóng nảy.”
Dứt lời, Âu Dương Vu Phi hướng Lưu Nguyệt trừng mắt nhìn, vẻ mặt kia cực kỳ giống cái loại khoác lông màu trắng, hồ ly thành tinh.
Lưu Nguyệt nghe thế, thưởng thức vuốt vuốt chén rượu trong tay, liếc mắt nhìn Âu Dương Vu Phi một cái thật sâu.
Nếu không muốn hỏi đến, cố ý nói ra như vậy là ý tứ gì?
Nàng sẽ không tin tưởng Âu Dương Vu Phi không có chuyện gì, hôm nay mời nàng lại đây, chính là cố ý nói cho nàng, ta biết mục đích của ngươi, nhưng là ta cũng không muốn hỏi, chính là đến biểu lộ với nàng thái độ này.
Tựa tiếu phi tiếu, tựa như yên tĩnh nhưng không yên tĩnh, đôi mắt kia đen như hồ sâu, làm người ta đoán không ra.
Âu Dương Vu Phi thấy bộ dạng Lưu Nguyệt nhìn hắn như vậy, trong hai mắt hồ ly kia dường như chậm rãi nhộn nhạo một cái sao chổi, càng nở ra nụ cười.
Đưa tay vuốt ve cái trán, Âu Dương Vu Phi cười lắc đầu nói: “Nàng a, làm sao luôn thông minh như vậy.
Làm cho ta hoài nghi nàng đã được mấy chục tuổi rồi, mới có được tâm tư như vậy, mới có được sự khôn khéo nhìn rõ hết thảy như vậy, mới có được sự từng trải như vậy?
Này, không phải là điều những người ở tuổi nàng có được .”
Dứt lời, giương mắt nhìn Lưu Nguyệt thật sâu.
Lời nói vừa giống như thở dài vừa giống như thăm dò đi vào trong tai Lưu Nguyệt, trên mặt Lưu Nguyệt không gợn sóng sợ hãi, nhưng trong sâu thẳm lại rùng mình một cái.
Chưa từng có người hoài nghi qua điểm này của nàng, chưa từng có người đem vấn đề này ra nói trước mặt nàng, nhưng, hôm nay lại bị Âu Dương Vu Phi này phơi bày ra.
Âu Dương Vu Phi này có con mắt phi thường tốt, tâm tư thật sâu, xúc giác hảo mẫn tuệ-sâu sắc.
Trong lòng gợn sóng quay cuồng, trên mặt Lưu Nguyệt lại không có thần sắc khác thường nào, tựa vào trụ đình khẽ nhấc chân lên, không làm ra phản ứng gì.
Nhìn Lưu Nguyệt không có phản ứng, Âu Dương thoáng một cái liếc mắt, như trước cười khẽ lắc đầu nhìn Lưu Nguyệt nói: “Hảo hảo, ta cũng không gạt nàng, con người của ta đây, còn muốn giữ mạng lại dạo chơi dạo chơi khắp thiên hạ này, không muốn có người vừa ổn định nền móng, đã bắt đầu chỉa mũi dùi vào mình.
Cho nên, giơ cao hai tay đến đây, tỏ vẻ chân thành, ta tuyệt đối không nhúng tay, chỉ có việc đó là của nàng.
Đồng thời, ta cũng nói một câu để cho nàng thận trọng, không nên nghĩ người của Minh đảo là đơn giản.
Bọn họ có thể sừng sững ngàn năm, tự nhiên bọn họ có năng lực, độc, chẳng qua là một loại rất nhỏ trong đó, không nên quá mau chóng nóng nảy, cũng không nên nghĩ thành công đã ở gần.
Nếu không, sắp thành lại bại, di hận thiên cổ (mối hận suốt đời).”
Lời nói phảng phất gió mát bình thường ở trong bóng đêm bay lên, ôn đạm xen lẫn một tia quan tâm.
Lưu Nguyệt nghe lời nói của Âu Dương Vu Phi, nhìn đôi mắt kia ở trong bóng đêm chớp động lên ánh sáng rực rỡ, hơi hơi nhíu mày lại.
Là người của hai thế giới, Lưu Nguyệt tự nhiên nghe hiểu là tâm thật hay giả.
Âu Dương Vu Phi này không phải lo lắng sinh mệnh hắn bị hủy ở trong tay nàng, tuy rằng nàng thật sự có cái tâm kia, sau khi nàng ổn định hết thảy, sẽ giết hết mấy cái cơ sở ngầm của Minh đảo.
Mà là dùng cả tá lời nói này để lộ cho nàng biết, không nên cầu sự mau thành, Minh đảo thật sự không phải dễ đối phó như vậy.
Đầu ngón tay trên miệng chén rượu nhẹ nhàng lướt qua một vòng, nàng sớm biết rằng Minh đảo không dễ đối phó như vậy.
Nhưng nghe Âu Dương Vu Phi thận trọng nhắc nhở như thế, kỳ thực không phải đe dọa nàng, trái lại là nói đến thế lực Minh đảo còn trên cả tưởng tượng hiện tại của nàng.
Hơi hơi ngưng dừng trong nháy mắt, khóe miệng Lưu Nguyệt đột nhiên cong lên một cái, liếc mắt nhìn Âu Dương Vu Phi nói: “Đây là ngươi thực sự muốn nói cho ta biết?”
Lời nói vừa ra, Âu Dương Vu Phi gắt gao nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt cũng không tránh không cho Âu Dương Vu Phi nhìn.
Tầm mắt giao hội ở không trung, lời nói không rõ ràng, vẫn là có ý tứ khác.
“Hôm nay cũng không thể tính toán.” Trong bóng đêm, xa xa truyền đến thanh âm cười khẽ .
Lưu Nguyệt nhất thời cười nhạo một tiếng, Âu Dương Vu Phi này.
Người đi chén trống rỗng, trong đình nghỉ mát chỉ còn lại có một mình Lưu Nguyệt .
Lấy ra bầu rượu Âu Dương Vu Phi lưu lại, Lưu Nguyệt tự mình rót ra một ly, ngửa đầu nhìn tinh tú trên trời, thu liễm tươi cười dối trá cùng vẻ mặt đề phòng trên mặt, thay vào đó là l