Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3334 lượt.
khóc không giống khóc, buồn bực không giống buồn bực.
“Nhìn dấu vết, nhiều nhất hai vạn nhân mã.” Lê Khoát đưa tay vuốt vuốt mi tâm.
Bọn họ là võ tướng, tranh quyền đoạt lợi không được, mang binh đánh giặc tuyệt đối là hạng nhất, binh mã bao nhiêu, bọn họ nhìn dấu vết liền tính ra ngay.
Đây chỉ có hai vạn, chỉ có hai vạn kỵ binh.
Nghe lời nói của Khố Tạp Mộc và Lê Khoát, Tiêu Thần bình tĩnh ghìm cương ngựa, trầm mặc hồi lâu rồi ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng: “Không thành kế, không thành kế!”
Chỉ có hai vạn binh mã, tạo ra dấu vết của bốn mươi vạn, để cho bọn họ thất bại trong gang tấc Lưu Nguyệt cuối cùng phải thành cho Lưu Nguyệt.
Mười vạn với hai vạn, nếu ngày đó chống chọi, đâu còn là thiên hạ của Lưu Nguyệt.
Ngày hôm nay, đại quân của nàng mới thật sự tới rồi, bọn họ cho dù có muốn dị động cũng đã vô lực xoay chuyển trời đất.
Không thành kế thật được, Gia Luật Lưu Nguyệt thật giỏi.
Hàn phong (gió lạnh) tung bay, thế đạo bây giờ là thiên hạ của người thông minh.
Đại quân hào hùng mà đến, đóng quân ở bên ngoài Thịnh Kinh, đạp vỡ tịch mịch của tháng Giêng.
Có không ít người đã biết Lưu Nguyệt ở quốc yến xướng (hát) chỉ là một khúc không thành kế, nhưng mà bây giờ, hết thảy đều đã kết thúc, không còn thời gian xoay sở nữa.
Chỉ có thể một mình than thở không biết làm sao.
Tháng giêng, ở ngoài cảnh xuân vô tận, mà ở giữa cảnh xuân bình thản, duy chỉ có Lưu Nguyệt.
Binh mã hợp nhất, đổi quyền thay người.
Động tác nhỏ ở trong biến động lớn, mấy trăm vạn gánh lương thảo khoan thai đến chậm, rốt cục ở ngày hội nguyên tiêu mười lăm tháng Giêng cũng đã tiến tới rồi.
Dê bò xe ngựa, liên miên nhấp nhô như núi cơ hồ che khuất bên ngoài Thịnh Kinh, một đội một đội, hàng hàng bày ra, làm cho hy vọng đã lâu của người chăn nuôi phương Bắc, toàn bộ sôi trào.
Mắt thấy vô số lương thảo, hoàng kim, vải vóc, theo ngoại thành Thịnh Kinh, uốn lượn mà lên đường cái phồn hoa, vô số dân chúng đi ra cửa chính hoan hô nhảy nhót, vui vô cùng.
Còn một ít quần thần Bắc Mục có điểm hơi bất bình, nhưng khi nhìn đến lương thảo hoàng kim một đoàn không đầu không cuối, bất bình đã biến mất sạch sẽ.
Có thể mang đến vinh hoa phú quý cho bọn họ, có thể mang đến quyền lực thế lực cho bọn họ, chính là một cái Nhiếp chính Vương hảo, bất kể nàng dùng thủ đoạn nào để đạt được.
Trong phong cảnh tuyệt đẹp của tháng Giêng, toàn bộ Bắc Mục đều đắm chìm ở trong sung sướng thật lớn.
Xuân thảo nguyên đến sớm.
Không thể so với Thiên Thần duy trì được mùa xuân êm dịu, giá rét thảo nguyên có thể đóng băng hết thảy, nhưng đầu mùa xuân một cái, thời tiết đã nhanh chóng ấm lại.
Tuyết tan nước sông bắt đầu phi nhanh, cây liễu trơ trụi đã bắt đầu này mầm, hết thảy đều thay đổi theo chiều hướng phát triển hưng thịnh.
Ngọn liễu mảnh trăng treo
Hoàng hôn người hẹn ước *
(*trích bài thơ Đêm nguyên tiêu của Âu Dương Tu)
Phía sau Thần Cung, một vòng trăng rằm vừa mới lên quá ngọn cây, ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu lên cả vùng đất, trang điểm cho cả vùng đất một dải ánh sáng bạc lấp lánh.
Lưu Nguyệt một thân trường bào màu tím, khoanh tay đứng lại ở ngoài đình nghỉ mát, nhìn một thân bạch y trong đình nghỉ mát, Âu Dương Vu Phi đang thưởng thức rượu, thản nhiên nói: “Tìm ta có chuyện gì?”
Ở trong đình nghỉ mát, Âu Dương Vu Phi nghe vậy xoay người hướng Lưu Nguyệt, cười nói: “Uống một chén rượu, cung chúc nàng nắm quyền”.
Lưu Nguyệt nghe nói mi mắt giật giật, nhiều … ngày bận rộn mã bất đình đề (ngựa không ngừng chân~>vội vàng), hôm nay mới có thể bắt hết thảy những kẻ không phục nàng, hoặc là điều động, có thể chân chính nắm quyền, Âu Dương Vu Phi là người đầu tiên đến chúc mừng nàng.
Chậm rãi đi lên trước, Lưu Nguyệt bưng lên rượu được Âu Dương Vu Phi đã sớm châm tốt, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Không nói còn không cảm thấy được, vừa nói nàng thật là có điểm cao hứng như vậy.
Bước đầu tiên của nàng đã đi được rồi, về sau chống lại trụ cột Minh đảo đánh ra đến đây, nàng sẽ không phải mất hứng.
Trong lòng vui sướng, khóe miệng cũng không tự chủ lộ ra vẻ tươi cười.
Âu Dương Vu Phi này, nàng chưa từng đánh giá thấp.
Người này mặt ngoài cười cợt, giống như cái gì cũng không để ý, kì thực là kẻ hết sức khôn khéo.
Qua một câu nói đã biết rõ nàng biết thân phận của hắn, từ trong động tác này của nàng, nhìn ra ý tưởng của nàng, đây cũng không phải sự tình gì đáng kinh ngạc.
Nắm chén rượu trong tay, Lưu Nguyệt chậm rãi hướng phía sau tựa vào trụ của đình nghỉ mát, giương mắt nhìn Âu Dương Vu Phi thần tình mỉm cười, khóe miệng nhếch lên, nở rộ ra một chút càn rỡ cười nói: “Vậy ngươi có tính toán gì không?”
Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt tuyệt không kinh hoảng, ngược lại còn thoải mái hơn so với hắn, lập tức thoáng cười châm biếm một cái.
Nâng chén rượu nhấp một ngụm, Âu Dương Vu Phi cười nhìn Lưu Nguyệt nói: “Vắng mặt, không mưu không kế, nàng sẽ đối phó Minh đảo, ta sẽ khôn