Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3008 lượt.
ên trong đám dân tộc Tiên Ti lúc nhúc này, mười bảy lều lớn hết sức đặc biệt, dựng lên ở vị trí tôn quý nhất của phương bắc, tạo thành một vòng tròn, đó là lều của tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti.
Bên ngoài mười bảy cái lều kia, chính là hiện trường khổng lồ của cuộc tỷ thí, lúc này mọi người đã sớm chuẩn bị ổn thoả, chỉ chờ tộc trưởng mười bảy tộc cùng tới thôi.
Bỏ ngựa sang một bên mà bước vào sân đấu khổng lồ, Lưu Nguyệt bám theo đám người tộc trưởng Hùng Khoát tộc, đi đến đài cao nhất của cuộc tỷ thí.
Âu Dương Vu Phi phía sau chú ý đi theo, mà Thác Bỉ Mộc lại cùng một trăm kỵ vệ, dừng lại ở ngoài hội trường.
Năm trước chỉ có mười bảy ghế trên đài cao, năm nay bày biện mười tám ghế.
Người của mười bảy Tiên Ti, đã sớm thì thầm to nhỏ, tưởng là Tiên Ti lại có thêm một thế lực, hoặc là có cái thay đổi gì đó thật to lớn trong cộng đồng Tiên Ti.
Lúc này nhìn cô gái tuyệt sắc đài cao với tộc trưởng, ai cũng ngẩn người ngây ngốc, chỗ ngồi này là chuẩn bị cho nữ tử này?
Thiên hạ này, có nữ nhân nào, có thể cùng ngồi với mười bảy tộc trưởng của bọn họ? Đây…
Thật sửng sốt, khiến cho sân đấu huyên náo đột nhiên yên tĩnh lại, vô số ánh mắt đều nhìn chăm chú vào Lưu Nguyệt vẫn luôn bình tĩnh tự nhiên.
“Ầm ầm.” Tiếng trống vang lên trên thảo nguyên mênh mông, xông thẳng lên tận trời cao, đại hội ba năm tổ chức một lần của Tiên Ti đã bắt đầu.
Cung tên ra khỏi vỏ, người gọi ngựa hí.
Trong nháy mắt, trên thảo nguyên hoang vu bỗng sôi trào như sóng cuộn.
Vòng thứ nhất, đua ngựa.
Mười bảy tộc chọn ra dũng sĩ, tập kết ở một chỗ khống chế ngựa của mình, lấy sân đấu làm nơi xuất phát, xuyên qua núi Khố Xích ba mươi dặm, người nào về nhất, người đó chính là hạng nhất của vòng đầu tiên.
Nhưng nghe, một tiếng chiêng trống rung trời vang lên, trên trăm con ngựa như tên rời cung, chạy như điên về phía núi Khố Xích.
Mấy vạn người vây xem xung quanh, lập tức điên cuồng hét lên cực kỳ hưng phấn.
Vó ngựa cuồng phong, tiếng hét điên cuồng hưng phấn, mở màn cho đại hội ba năm một lần của mười bảy tộc Tiên Ti.
“Đây, đây, đây, nhiếp chính vương, uống.” Trên đài cao, tộc trưởng tộc Tam Hợp giơ lên cái bát to tướng, mời Lưu Nguyệt uống rượu.
Lưu Nguyệt nhận lấy bát, uống hết.
“Nhiếp chính vương, tiếp, làm một chén, dọc đường cực khổ rồi.” Tộc trưởng tộc Hợp Lực cười ha ha cũng đi tới.
“Nói vậy là khách khí rồi.” Lưu Nguyệt cười khí khái.
“Đúng đúng, khách khí, tự phạt một chén, tự phạt một chén.”
Trong tiếng cười, tộc trưởng mười bảy tộc luân phiên đi lên cùng Lưu Nguyệt uống, Lưu Nguyệt ai đến cũng không cự tuyệt, tiếp lấy từng chén một, ở thảo nguyên đã mấy tháng, cái gì luyện không tốt, nhương riêng tửu lượng ngày càng tăng.
“Ha ha, sớm nghe nói nhiếp chính vương tửu lượng cao, hôm nay vừa thấy quả nhiên danh bất hư truyền, thẳng thắn.” Tộc trưởng Hùng Khoát tộc quệt rượu còn vương ở khóe miệng, vẻ mặt tươi cười nhìn Lưu Nguyệt nói.
Lưu Nguyệt cười cười: “Cùng người thẳng thắn uống rượu, đương nhiên dễ chịu.”
Vừa nói như vậy xong, tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti cùng lúc ngửa đầu cười to, lời này khiến bọn họ khoan khoái.
Trong lúc bọn họ đang uống rượu, vòng đua ngựa thứ nhất đã hạ màn.
“Dũng sĩ tộc Trần Lạp Khố Ba Hoạch thắng.”
Một tiếng hô to trào dâng, lập tức đưa tới tiếng la hét điên cuồng của mấy vạn người xung quanh, tiếng huyên náo kia, suýt nữa làm lật trời.
Lưu Nguyệt nhìn cảnh tượng trước mắt, quả thực bị bầu không khí này mang đến chút hứng thú.
Ngày đó, nàng ở Hậu Kim đoạt lấy địa vị thiên hạ đệ nhất cao thủ, thế trận cũng đã rất lớn rồi, nhưng mà so với trận đấu hôm nay, mới thật sự biết rõ cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn, thật sự là không thể đánh đồng.
Bầu không khí cuồng liệt như thế, có thể lôi kéo bất cứ kẻ nào.
Nhìn lướt qua Khố Ba bị toàn trường vây quanh bên dưới, hơn ba mươi dặm vách núi hiểm trở, không đến một nén nhang đã trở lại.
Tốc độ và năng lực chỉ huy ngựa như vậy, quả thực kinh người.
Lấy nhỏ thấy lớn, thực lực của Tiên Ti, không cần nói cũng biết.
“Nhiếp chính vương, có hứng thú thì xuống phía dưới bộc lộ tài năng cho chúng ta xem thử.” Đang nhìn dũng sĩ phía dưới,trong lòng suy nghĩ, tộc trưởng Hùng Khoát tộc bên cạnh đột nhiên cười hỏi.
Lưu Nguyệt liền hoàn hồn, biết tộc trưởng Hùng Khoát tộc là hiểu lầm hành động nàng nhìn xuống sân đấu phía dưới, lập tức cười lắc đầu nói: “Bổn vương nhưng….”
“Thật sao? Đã sớm nghe nói nhiếp chính vương Bắc Mục tài nghệ hơn người, vậy hôm nay liền thể hiện tài năng cho chúng ta xem, để chúng ta mãn nhãn một lần.” Lời Lưu Nguyệt còn chưa nói hết, bên cạnh tộc trưởng Hùng Khoát là tộc trưởng Tam Hợp liền làm ầm lên.
“Tốt, tốt.” Ầm ĩ như vậy, những tộc trưởng khác cách khá xa cũng nghe thấy, cũng nhất tề khen hay.
Thanh âm huyên náo, lập tức đem ánh mắt của người xung quanh dồn về phía đài cao, hấp dẫn người đến.
Lưu Nguyệt thấy vậy cười cười nói: “Hôm nay là lúc dũng sĩ mười