XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2990 lượt.

y về phía Hiên Viên Triệt.
Muốn ngồi bên cạnh Hiên Viên Triệt, phải dựa vào hắn, vậy thì để hắn ôm đi.
Con ngựa bị ghìm cương vẫn không dừng lại, đột nhiên một tiếng ngựa hí phía trước vang lên phá vỡ màn đêm, thân hình Lưu Nguyệt nhất thời ngừng lại, ngẩng đầu nhìn phía trước.
Chỉ thấy, bên cạnh một hàng cây cao lớn phía trước, một người một ngựa đạp lên ánh trăng mà vươn thẳng người, một thân bạch y dưới bóng đêm xuất trần, khuôn mặt khẽ mỉm cười mờ ảo, không phải Âu Dương Vu Phi thì còn ai vào đây.
“Ta đang nghĩ nàng chừng nào mới thèm về báo thù, không ngờ hành động nhanh như vậy, làm rất được.” Giục ngựa tiến lên đón, Âu Dương Vu Phi nhìn Lưu Nguyệt cười híp mắt.
Hắn đứng không xa, sự hỗn loạn của mười bảy tộc Tiên Ti đều thu hết vào tầm mắt.
“Ngươi còn chưa chết.” Tâm tình vui vẻ của Lưu Nguyệt bị quấy nhiễu, nhe răng nói mỉa Âu Dương Vu Phi.
Âu Dương Vu Phi thấy vậy liền nở nụ cười: “Ta coi như đây là sự quan tâm của nàng.” Vừa nói vừa phóng ngựa đi lên, đứng ở bên cạnh Lưu Nguyệt.
Ngày ấy, rượu thuốc kia quả thật lợi hại, nhưng mấy cái roi da xích sắt lại chẳng có tý uy hiếp nào với hắn, một thân nội công thâm hậu, nếu ngay cả roi da cũng không thoát ra nổi, vậy thật quá buồn cười.
Khi hắn thoát khỏi roi da, đang muốn đi tìm Lưu Nguyệt, thì cả Tiên Ti lại đại loạn, hắn tuy rằng cường hãn, nhưng cũng không có bản lãnh chống lại vạn mã, Lưu Nguyệt được cứu, lập tức chuồn nhanh.
Còn lại, cứ đứng ở đây chờ Lưu Nguyệt đến báo thù.
Vốn tưởng rằng sẽ phải chờ đợi hai ngày, chẳng ngờ Lưu Nguyệt còn thiếu kiên nhẫn hơn cả hắn, ngay hôm nay liền động thủ.
Nói cười vui vẻ, Âu Dương Vu Phi cũng không nhắc đến chuyện lúc ấy muốn đi cứu nàng, chuyện đã qua không cần nhắc lại, đứng bên cạnh Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi khẽ lé mắt nhìn thoáng qua Hiên Viên Triệt mặt không chút thay đổi, dung mạo tầm thường đang đi cạnh Lưu Nguyệt.
Ngày đó, hình như là người này cứu Lưu Nguyệt.
Nhìn Đỗ Nhất vẫn luôn kè kè phía sau Lưu Nguyệt, rõ ràng mấy người này đến cùng với Đỗ Nhất, chẳng lẽ Lưu Nguyệt đã giấu hắn mà chuẩn bị đầy đủ rồi? Người này quả thực rất khôn khéo, nhưng mà, hắn lại càng ngày càng thích rồi.
“Tay sao vậy?” Liếc mắt nhìn thấy cánh tay bị quấn băng của Lưu Nguyệt, hai hàng lông mày của Âu Dương Vu Phi khẽ nhíu lại, đưa tay kéo Lưu Nguyệt.
Vô cùng ân cần và tự nhiên, giống như hắn và Lưu Nguyệt vốn nên như thế.
Hiên Viên Triệt bên cạnh Lưu Nguyệt thấy vậy nhất thời đen mặt, chẳng qua trên mặt hắn có mấy thứ gì đó, nên không nhìn thấy khuôn mặt đen xì của hắn.
Tay cầm roi ngựa xiết chặt thành nắm đấm, Lưu Nguyệt của hắn từ khi nào đến lượt hắn ta quan tâm.
Cảm thấy hơi thở của Hiên Viên Triệt đang chìm xuống, khóe miệng Lưu Nguyệt khẽ nhúc nhích, cổ tay tránh khỏi tay Âu Dương Vu Phi, thản nhiên nói: “Không có chuyện gì.”
Âu Dương Vu Phi thấy vậy cũng không tức giận, cười cười nói: “Không có chuyện gì thì tốt rồi.”
Vừa nói, vừa khẽ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Hiên Viên Triệt bên người Lưu Nguyệt, hơi thở dao động trong nháy mắt kia, hắn cũng cảm thấy, người này…
“Đi, đi đi, dừng ở đây làm gì.” Lưu Nguyệt thấy vậy nhất thời vung tay lên, chặt lại ánh nhìn của Âu Dương Vu Phi, phóng ngựa đi về phía trước.
Không nhiều lời với Hiên Viên Triệt, cũng không ra dấu gì cả, Lưu Nguyệt biết Hiên Viên Triệt hiểu được, lúc nào nên giả bộ, lúc nào nên nhẫn, hắn sẽ không làm việc mà không suy xét hoàn cảnh.
Hơi thở vẫn âm hàn Âu Dương Vu Phi thấy Hiên Viên Triệt cũng không biến hóa cảm xúc, xem ra người này khá giống Đỗ Nhất, là một khối băng, hơi thở cũng lạnh.
Lập tức, cũng không truy cứu đến cùng, quay đầu phóng ngựa đuổi theo Lưu Nguyệt, khẽ cười nói: “Để cho bọn họ tự làm bậy đi.”
Hiên Viên Triệt bên người thấy vậy cũng thúc mạnh ngựa, đi đến bên còn lại của Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt bên trái, Âu Dương Vu Phi bên phải, ở giữa là Lưu Nguyệt.
Su: lẽ nào là NP?
Ba người gần như sóng vai mà đi.
Phía sau, Đỗ Nhất, Thu Ngân, Ngạn Hổ, liếc nhau, cùng nhíu mày.
Su: moah moah moah, Nhất Nhất a~~
Những người khác không nhìn thấy, nhưng bọn họ lại nhìn thấy rõ ràng, mấy người kia nhìn như hòa hợp, kì thực hơi thở khó lường, toàn bộ bao phủ lên trên ba người ở phía trước, tia lửa văng khắp nơi, binh khí đối nghịch.
Nháy mắt với nhau, ba người lập tức ra roi thúc ngựa đi theo, hòa vào hòa vào, sáp vào sáp vào, một đám lộn xộn đi về phía Bắc Mục.
Trời đêm u tĩnh, sao trời vạn dặm.
Siêu phẩm ngựa tốt ngàn dặm không mệt, chưa đến hai ngày đã về đến Bắc Mục.
Cùng lúc đó đám Thác Bỉ Mộc cũng trở về Bắc Mục.
Ánh mặt trời rực rỡ, tiết xuân càng ngày càng đẹp.
“Đây là cái gì vậy? Lấy nhiều hoa như vậy mang về làm gì?” Trong hoàng cung Bắc Mục, Âu Dương Vu Phi thấy Thác Bỉ Mộc mang một đống hoa vàng về, khinh ngạc hỏi.
Lưu Nguyệt nghe vậy, lập tức biết Âu Dương Vu Phi cũng không biết tác dụng của hoa này, nói cách khác, Minh Đảo cũng không biết có loại giải dược này có thể chống lại bọn họ, oán khí mấy ngày nay vì không thể ôm h