Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2988 lượt.

.” tộc trưởng tộc Phi Ngôn sắp mặt đang xanh mét cũng nói tiếp lời.
“Đúng, truy bắt thích khách mới là quan trọng nhất, chúng ta không thể tự mình làm loạn”. Còn lại mấy đại tộc trưởng cũng đã nhất tề mở miệng.
Liếc nhau, tộc trưởng tộc Hùng Khoát liên tiếp truyền mệnh lệnh xuống.
Ở trên địa bàn của bọn họ, cư nhiên để cho người ta kiêu ngạo đến nước này, quả là nhẫn cũng không thể nhẫn, mười bảy tộc Tiên Ti bọn họ chỉ sợ còn chưa đánh đã bại trận.
Thanh âm mệnh lệnh ở trên trời đêm bay lên rất xa, toàn bộ doanh địa mười bảy tộc Tiên Ti, một mảnh đao quang kiếm ảnh, đề phòng sâm nghiêm.
Dân tộc Tiên Ti cũng coi như kiêu hùng trên thảo nguyên, có chúng tộc trấn định, ở trong thời gian ngắn nhất đã bình tĩnh lại, cung tiễn ra khỏi vỏ, hàn quang hiển hách, giống như chưa từng loạn.
Chính mình không tự loạn, người ngoài nào có thểđục nước béo cò.
Qua hai ba canh giờ, cũng chưa có cái gì dị thường phát sinh.
Thích khách, giống như đã đi rồi.
Ngẩng đầu nhìn phía chân trời trước mắt, màn trời tối đen xa xa đã bắt đầu có điểm xanh xanh lộ ra, trời sắp sáng.
Phất tay cho vài vị tộc trưởng lui ra, tộc trưởng tộc Hùng Khoát chậm rãi hướng đến lều trại của mình, bị gây sức ép một đêm, gần như không ngủ, nghĩ ngơi một hồi, ngày mai nói tiếp.
Đi vào trong trướng, nhìn quét qua bên trong lều trại, nhóm hộ vệ liền nhất tề lui ra.
Tộc trưởng Hùng Khoát tộc thấy mọi người đều đi ra ngoài, chậm rãi đưa tay lên, trong lòng bàn tay đã là một mảnh hồ hôi, nhăn mi lại thật sâu rồi hít một ngụm khí dài.
Nhiều năm như vậy, chưa từng trở nên e ngại giống lúc này, bọn người họ, ở trên chính địa bàn của mình, cư nhiên bị đối phương muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, quả thực hủy diệt tất cả tôn nghiêm của dân tộc Tiên Ti bọn họ, cũng đảo loạn thâm tâm mọi người.
Mạnh như vậy, bọn họ, bọn họ. . . . . .
Ý niệm trong lòng còn đang dao động, tộc trưởng tộc Hùng Khoát đột nhiên nhảy dựng, trong bóng đêm lều trại, một người đường đường chính chính ngồi ở kia, dung nhan giấu trong bóng đêm xung quanh, đang nhìn hắn cười cười.
Gia Luật Lưu Nguyệt, Gia Luật Lưu Nguyệt.
“Ngươi. . . . . .” tộc trưởng Hùng Khoát tộc đều là hoảng sợ, ngón tay chỉ hướng Lưu Nguyệt đang ngồi trên ghế của hắn, nói cũng không được, sắc mặt nhăn nhó giống như gặp phải quỷ.
“Không được chỉ chỉ, nếu không, tay của ta có thể không để yên được.” Phía sau, không biết khi nào thì một đạo bóng người đã đến gần hắn, một tia lạnh băng nhanh chóng chế trụ cổ hắn.
Tộc trưởng Hùng Khoát tộc quá hoảng sợ, cư nhiên ngay cả chống cự cũng không có, đã bị bắt.
Lưu Nguyệt cười nhìn khuôn mặt dữ tợn của tộc trưởng Hùng Khoát tộc kia, ngón trỏ đặt ở trên ngồi, nhẹ giọng cười nói: “Dân tộc Tiên Ti nhiệt tình như thế, bổn vương há có thể đi ngay được, như vậy là không để lại thể diện cho các tộc trưởng.”
Cổ bị chế trụ, tộc trưởng tộc Hùng Khoát một chữ cũng nói không được, chỉ có thể để người phía sau kéo hắn về phía Lưu Nguyệt.
Cặp mắt kia nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt, cơ hồ muốn phun ra.
Lưu Nguyệt thấy vậy càng cười vui vẻ, nhìn cái trán dày đặc gân xanh, khuôn mặt tái nhợt kinh người của tộc trưởng tộc Hùng Khoát, lắc đầu nói: “Nhìn một cái, lạnh như thế này mà vẫn còn hung dữ thật, thân thể tộc trưởng tộc Hùng Khoát của ngươi thật là tốt.”
Dứt lời, Lưu Nguyệt càng nhìn sâu vào khuôn mặt trắng bệch như tuyết của tộc trưởng tộc Hùng Khoát, khẽ cười nói: “Trước đó vài ngày rượu kia uống qua đã phát nghiện, hôm nay bổn vương giúp ngươi mời vài cái tộc trưởng, chúng ta ở đây uống hai chén.”
Lời nói vừa ra, cái trán đầy gân xanh của tộc trưởng tộc Hùng Khoát, đột nhiên cứng ngắt toàn bộ, không dám tin nhìn Lưu Nguyệt, trong mắt phát ra một cỗ tuyệt vọng kinh hãi.
“Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .” cổ họng bị chế trụ, nói không nên lời, chỉ có thể phát âm tiết đơn giản nhất, tộc trưởng Hùng Khoát tộc khuôn mặt dữ tợn, cơ hồ muốn ăn thịt người.
Lưu Nguyệt thấy vậy không khỏi càng phát ra tiếng cười vui vẻ .
Mà lúc này, ngoài lều trại.
“Không phải mới vừa nói chuyện sao, lại có sự tình gì?” Tộc trưởng tộc Phi Ngôn còn chưa trở lại lều trại của mình, đã thấy một kẻ mặt quần áo tộc Hùng Khoát đến tìm, nói là tộc trưởng có việc cho mời.
“Không biết.” Người tới cúi đầu, không nói nhiều lời.
Phi Ngôn tộc trưởng bị làm cho kinh ngạc, thấy vậy phất phất tay, theo người hướng tới lều trại tộc trưởng tộc Hùng Khoát.
“Các ngươi cũng đến đây?” Ngoài lều trại, Phi Ngôn tộc trưởng nhìn hai tộc trưởng khác đi tới, không khỏi tiếp đón một tiếng.
Hai tộc trưởng khác gật gật đầu, sắc mặt đều là vẻ trầm trọng.
Người dẫn đường nhấc rèm cửa của tộc trưởng tộc Hùng Khoát lên, khom người mời ba vị tộc trưởng tiến vào.
Tộc trưởng tộc Phi Ngôn thấy vậy, phất tay cho hộ vệ tùy thân ở bên ngoài chờ, ba người nối đuôi nhau đi vào lều trại của tộc trưởng tộc Hùng Khoát .
Cửa lều buông xuống, che trụ hết thảy bên trong.
Người dẫn đường lui xuống rất nhanh.
“Hùng Khoát, tìm chúng ta đến làm gì. . . . . .” Một lời