Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2991 lượt.
ể coi thường.
Cư nhiên còn chưa làm gì, một kiếm đã chết, kẻ tới cứu Nhiếp chính Vương Bắc Mục cường hãn như vậy, Lưu Nguyệt kia. . . . . .
Lúc này, nghĩ cách tiêu diệt Lưu Nguyệt mới là quan trọng trước mắt, về vấn đề địa bàn, thật là không có trong đầu óc bọn người.
“Trước tiên làm cho bọn họ loạn đi, chờ chuyện này ổn thỏa, địa bàn trọng yếu, cũng không quan trọng bằng tính mạng”. tộc trưởng Hùng Khoát tộc nhíu nhíu mày trầm giọng nói.
Không có tiếng trả lời, nhưng các vị tộc trưởng còn lại đều gật gật đầu, xem như đồng ý những lời này của tộc trưởng Hùng Khoát tộc .
Tộc trưởng Hùng Khoát tộc nhìn thoáng qua chúng tộc trưởng trầm mặc, đứng dậy nói: “Một khi đã như vậy, hôm nay đi ra, mọi người phải cẩn thận một chút.” Dứt lời liền hướng ra ngoài lều trại.
Còn lại tộc trưởng mười bốn tộc nghe vậy cũng đứng lên, trầm mặc đi ra ngoài, cẩn thận chuyện Lưu Nguyệt báo thù, đây mới là chuyện quan trọng trước mắt.
Bóng đêm u tĩnh, ánh sáng lóe lên, trên thảo nguyên hoang vắng phát ra từng trận gió lạnh.
Tuy rằng đã sắp vào xuân, bất quá đêm mùa xuân trên thảo nguyên quả thực rất lạnh lẽo.
Cây đuốc ở trong gió lòe lòe nhấp nháy, lúc sáng lúc tối, ánh đèn lay động, ám ảnh dày đặc.
Đêm, tĩnh .
“Phanh.” Đống lửa thật lớn tuôn ra một tiếng vang, một khối gỗ trong đống củi nứt ra, ánh lửa đột nhiên sáng ngời hơn một chút.
Đột nhiên trong tiếng nứt vang cùng ánh sáng ngời, từ trong lều lớn đi ra, tộc trưởng Hợp Lực tộc còn chưa quay về lều trại của mình, đột nhiên vô thanh vô tức gục xuống, choàng vào trong đống lửa.
Hộ vệ theo sát bên người tộc trưởng Hợp Lực tộc, vội vàng đưa tay ôm lấy tộc trưởng Hợp Lực tộc đang gục xuống, còn chưa kịp mở miệng hỏi làm sao vậy.
Hộ vệ theo sau tộc trưởng Hợp Lực tộc liền nhảy dựng lên, sắc mặt thay đổi toàn bộ.
Chỉ thấy trên ngựa tộc trưởng Hợp Lực tộc, đường đường chính chính cắm một ám tiễn, ám tiễn đã gần như không còn chuôi, chỉ còn lại một mũi nhọn nho nhỏ ở bên ngoài.
Máu đỏ từ sau lưng tộc trưởng Hợp Lực tộc từ từ chảy xuống, tộc trưởng Hợp Lực tộc đã gần như không còn hơi thở.
Vô thanh vô tức đánh chết, ở giữa một hàng mười mấy người vây xung quanh, đã yên lặng không dấu vết giết chết tộc trưởng Hợp Lực tộc được bao vây ở trung ương.
Trời ạ, đây là cái thủ đoạn xuất quỷ nhập thần gì .
“Có thích khách, có thích khách. . . . . .” Khoảnh khắc, hộ vệ theo sát sau tộc trưởng Hợp Lực tộc cùng dũng sĩ tộc Tiên Ti canh gác xung quanh, toàn bộ cuồng loạn .
Tộc trưởng Hùng Khoát tộc còn chưa đi đến gần lều của mình, nghe tiếng gầm rú trong gang tấc, nháy mắt tâm đã giao động .
Một kích đã chết, vô thanh vô tức.
Nhìn nơi gần trong gang tấc, vừa nãy còn cùng tộc trưởng Hợp Lực tộc nói chuyện, lúc này đã ngã xuống rồi, còn lại mười bốn cái tộc trưởng, chỉ cảm thấy sau lưng phát lạnh từng trận.
Một cỗ cảm giác cực kỳ âm trầm xâm lấn toàn bộ không khí ở đây, lông tơ dựng thẳng đứng.
Đến rồi, đến rồi, Gia Luật Lưu Nguyệt đến rồi, khẳng định là nàng đến đây, nàng đến đây báo thù.
Náo nhiệt xung quanh, cũng không ngăn cản được hoảng sợ trong lòng.
“Mau, mau, bắt thích khách. . . . . .”
“Mau, bảo hộ tộc trưởng. . . . . .”
“Không cần loạn, trấn định, trấn định. . . . . .”
Trong lúc nhất thời, các tộc nhân Tiên Ti bắt đầu loạn cả lên, vô số tiếng kêu gào vang lên, vô số người nhanh chóng đi lại, vô số người bắt đầu khóc rống.
Trong ngọn đèn dầu lay động, đám người tộc trưởng Hùng Khoát tộc, khuôn mặt dưới ánh lửa chiếu rọi, không thể nói nên lời.
“A. . . . . .” Ngay tại trong không khí bối rối này, đột nhiên lại là hai tiếng thét chói tai vang lên.
“Tộc trưởng, tộc trưởng. . . . . .”
“Tộc trưởng, người thế nào?”
Tộc trưởng Hùng Khoát tộc giật mình một cái, nhìn hai cái tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti ngay tại trước mắt đột nhiên ngã xuống, tay nắm chặt tay áo, bắt đầu run rẩy đứng lên.
Ngay dưới mắt bọn họ, cư nhiên dám, cư nhiên dám. .. . . .
Trên ngực hai đại tộc trưởng, cắm hai mũi tên nhọn, tối như mực, hai vị tộc trưởng Vân Hòa tộc cùng Trưng Liệt tộc, mà hai mũi tên kia lại là của Á Khoách tộc cùng Lánh Thủy tộc.
Không khí, từ khẩn trương liền nhanh chóng trở nên nghiêm túc.
Đây là hai mũi tên của hai tộc, chẳng lẽ là bọn họ đứng ở phía sau, ngầm hạ sát thủ, vu đến trên người thích khách?
Hơn nữa, thích khách cho dù thật lợi hại, đây là ở trong vòng vây của bọn họ, ở đại bản doanh của bọn họ, chẳng lẽ thật sự có thể dùng cái thủ đoạn này?
Không khí, trở nên quỷ dị.
Theo hướng mũi tên bắn về phía hai tộc trưởng, tìm được hai cánh cung, không ai, không có bất kì người nào.
“Không cần loạn, cũng không phải tự hoài nghi chính mình, nếu không chúng ta còn chưa có đánh, cũng đã thua.” tộc trưởng Hùng Khoát tộc mắt thấy không khí quái dị lên, cưỡng chế không yên trong lòng, lớn tiếng hét lên.
“Đúng, bắt lấy thích khách mới là quan trọng nhất, chỉ cần bắt lấy hết thảy sẽ tra ra manh mối, chúng ta nếu người một nhà hoài nghi người một nhà, sẽ trúng gian kế của thích khách