XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2938 lượt.

ng, bến tàu có rất nhiều dấu thuyền đỗ lại.
Âu Dương Vu Phi quét mắt qua rồi nhanh chóng đảo mắt nhìn Lưu Nguyệt chăm chú, lại ngẩng đầu nhìn mặt biển xa xa, mi khẽ nhíu lại.
“Vậy đi thôi.” Nói hết, Lưu Nguyệt liền đi đến chỗ lâu thuyền (xem ‘Tam Quốc Diễn Nghĩa’; ‘lâu thuyền’ là dạng thuyền lớn có khoang thuyền to ở phía trên) đang đỗ lại của Âu Dương Vu Phi; một thân lạnh như băng, so với nước biển đầu xuân còn lạnh hơn.
Âu Dương Vu Phi thấy vậy, chiết phiến gõ nhẹ vào lòng bàn tay, làm ra một cái kí hiệu với mọi người phía sau liền không nói thêm gì nữa, đi theo Lưu Nguyệt lên lâu thuyền.
“A, tốt quá, trở về nhất định Tiểu Vũ chết vì ghen tị.” Nhảy lên đầu thuyền, Tiểu Hoa nhìn thấy thuyền đánh cá đông đúc đằng sau bất chợt khuôn mặt nhỏ nhắn đang hưng phấn gần nhưa méo mó.
Hắn không theo Âu Dương Vu Phi và Thu Ngân đợi ở trên bờ mà vẫn đứng tại bờ biển, thuyền đánh cá nhiều như vậy có thể tụ tập lại, tất cả đều là nhờ bản lĩnh của hắn.
Nhìn bảo tàng nhập lên thuyền, số lượng bảo bối lớn tới vậy kể từ lúc xuất hiện trên đời này hắn chưa từng thấy qua; lần này trở về, nhìn Tiểu Vũ không được đi mà phải ở lại chăm sóc cẩn thận cho Tiêu Thái hậu, cho nàng tức chết.
Giương buồm xuất phát, mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt, tốc độ thuyền đi cũng tương đối nhanh.
Chỉ trong nháy mắt, thuyền đánh cá đông nghìn nghịt cùng đi ra đại dương rộng lớn.
Cánh buồm xanh biếc dần dần mờ ảo, biến mất trong biển rộng thăm thẳm.
Mà lúc này, sắc trời từ từ sáng lên, trên bến tàu yên ả bắt đầu có người, bắt đầu một ngày mới bận rộn của cuộc sống.
Mặt trời toả vàng chói loá, sóng biển nhấp nhô, lấp lánh.
Hải âu bay lượn chung quanh mạn thuyền, cá bạc lóng lánh nhảy vượt lên khỏi mặt biển; một cảnh thái bình thịnh thế.
Buồm nâu no gió, đoàn thuyền đánh cá lướt trên mặt biển cực kì nhanh, thẳng hướng tới thủ đô Bắc Mục.
Lưu Nguyệt đứng ở đầu thuyền, sắc mặt lạnh giá và kiên định nhìn biển rộng mờ mịt trước mắt, không có vui mừng khi có được nhiều bảo tàng, chỉ có một thân lạnh tựa băng tuyết.
“Đến Lực Thành của Nam Tống Quốc thì dừng lại một chút, ta còn có chuyện muốn làm; đống đồ vật này ngươi mang về Bắc Mục đi.” Nước biển xanh lam, giữa gió biển tung bay Lưu Nguyệt đột nhiên quay đầu lại nhìn Âu Dương Vu Phi vẫn luôn đứng bên cạnh nàng quan sát động tĩnh xung quanh, nói.
Chiết phiến khẽ điểm nhẹ vào lòng bàn tay, nghe được lời này của Lưu Nguyệt, vẻ bất cần đời ngày thường trên mặt Âu Dương Vu Phi biến mất, trầm ngâm trong nháy mắt, vẫy tay ý bảo mấy người Tiểu Hoa ở phía sau lui ra xa rồi nhìn lại Lưu Nguyệt, nói: “Muốn đi Thiên Thần?”
Câu hỏi, mà cũng là câu khẳng định.
Lưu Nguyệt nghe vậy nhất thời nhíu mày, trừng mắt nhìn Âu Dương Vu Phi.
Âu Dương Vu Phi nhìn Lưu Nguyệt, chiết phiến trong tay ‘xoạt’ vẫy mở (cái động tác phẩy một cái quạt mở ra ý ạ), nhẹ nhàng phẩy phẩy, thong thả hỏi: “Mấy tên thiếp thân thị vệ của nàngđâu rồi?”
Không để cho Lưu Nguyệt trả lời, Âu Dương Vu Phi tiếp tục nói: “Ta cũng quá ngu ngốc, vậy mà lại không nhận ra hắn chính là Hiên Viên Triệt, hoá trang tốt như vậy, ngay cả ta cũng bị lừa.”
Nếu không phải vì dấu tích trên mặt Lưu Nguyệt, nếu không phải hắn từ xa đi đến lại nghe được trong gió ba chữ Hiên Viên Triệt, hắn vẫn còn chẳng biết gì.
Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi khẳng định như thế, hai mắt lập tức hơi nheo lại, lạnh lùng nói: “Ngươi có ý gì?”
Âu Dương Vu Phi nghe được liền vươn tay chỉ chỉ mắt Lưu Nguyệt, lắc đầu: “Còn muốn giấu diếm gì nữa, nơi này đều đã viết rõ ràng rồi.”
Dứt lời cũng không chờ Lưu Nguyệt nói tiếp, Âu Dương Vu Phi đã quay đầu nhìn lại bến tàu đã cách rất xa kia, chậm rãi nói: “Trên bến tàu có rất nhiều dấu vết thuyền cập bến; năm đó Nam Tống thu vét tài vật của một lãnh thổ lớn như vậy, ta nghĩ, tuyệt đối vượt quá số đồ vật này.
Chắc chắn, đã chia một nửa, hoặc có thể hơn một nửa cho Thiên Thần Vương Hiên Viên Triệt rồi, Lưu Nguyệt, ngươi bảo ta nói có đúng hay không?”
Quay đầu lại liền nhìn thấy vẻ mặt trầm lãnh (âm trầm+lạnh giá) của Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi khe khẽ thở dài.
Gió biển thổi tới, nháy mắt yên tĩnh.
“Âu Dương Vu Phi, có đôi khi, người không cần thông minh như vậy.” Trong phút yên lặng, Lưu Nguyệt mắt ẩn thật sâu ý cười liếc nhìn Âu Dương Vu Phi.
Âu Dương Vu Phi nghe xong cũng liếc Lưu Nguyệt một cái, không hề bị ánh mắt sắc nhọn của Lưu Nguyệt doạ sợ.
Ngược lại thân mình dựa vào lan can lâu thuyền, nhìn trời, nhìn nước: “Để ta mang nhiều đồ như vậy quay lại Bắc Mục, nàng cũng thật tin tưởng ta; nàng đó…”
Nói chưa dứt lời, Âu Dương lần thứ hai khẽ thở dài, tình còn chưa có được, tín nhiệm lại chiếm được trước tiên; thật cũng không biết là tốt hay không tốt nữa.
“Con người không nên thông minh như vậy, Lưu Nguyệt, nàng cũng biết, có đôi khi thông minh cũng nhầm a.” Đưa ra chiết phiến chống ở mi tâm, Âu Dương Vu Phi nhìn ra biển trời phía trước, lần thứ ba lại thở dài, giống như tất cả những lần thở dài trong đời hắn đều tụ lại vào ngày này.
Lưu Nguyệt nghe Âu