Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2940 lượt.

ắt gao nắm chặt lan can; không hoảng hốt, không hoảng hốt, Hiên Viên Triệt lợi hại như vậy, không thể nào trong khoảnh khắc lại xuất hiện tình huống này, không hoảng hốt, nàng sẽ không hoảng hốt.
Trong lòng biết không nên hoảng, nhưng làm sao khống chế được, khống chế thế nào đây.
Trên mặt biển lam thẫm, một đám hoa lửa càng lúc càng lớn; lửa và nước cùng tồn tại, nhìn qua thật sự đẹp vô cùng.
Thuyền đi như bay, thuyền của Âu Dương Vu Phi lướt nhanh đến gần như sắp bay lên khỏi mặt nước.
Ngọn lửa phía trước càng thêm hung mãnh (hung ác+mãnh liệt), nhìn qua ngọn lửa to như vậy nhưng ở trên mặt biển cũng không có ảnh hưởng lớn gì, nhưng trong mắt của Lưu Nguyệt, gần như thiêu tim, thiêu lòng của nàng.
Những con thuyền xung quanh con thuyền bị cháy rất nhanh tản ra xa, dừng trên mặt biển.
Mặt biển xanh lam trong phút chốc chỉ còn lại con thuyền bị bốc cháy.
Thuyền đi quá nhanh, Lưu nguyệt ở phía sau đi đến càng lúc càng gần, cũng càng lúc càng thêm rõ ràng, kia là thuyền dẫn đầu, là thuyền dẫn đầu, Hiên Viên Triệt chắc chắn đang ở trên đó.
Lòng, toàn bộ như muốn gào lên, mắt Lưu Nguyệt so với ngọn lửa đang thiêu đốt kia còn đỏ hơn.
Thuyền chạy như bay.
Mà con thuyển chìm trong hoả diễm kia càng thêm cháy nhanh hơn, Lưu Nguyệt còn chưa kịp đuổi tới, chỉ kịp thấy ngọn lửa đẹp đẽ từ từ đắm chìm trong biển nước.
Bích thuỷ vô biên, rất nhanh nuốt trọn ngọn lửa diêm mĩ (diêm dúa+đẹp một cách loè loẹt).
Lưu Nguyệt thấy vậy không thể chờ đợi thêm, xoay người một cái liền nhảy ra khỏi lan can thuyền, nhảy thẳng xuống làn nước xanh biếc không chút do dự, dùng tốc độ còn nhanh hơn người cá bơi đến nơi thuyền lửa chìm xuống.
Âu Dương Vu Phi nhìn thấy không khỏi nhíu mày, gập lại chiết phiến trong tay, lắc đầu, rồi cũng lao người xuống biển đuổi theo Lưu Nguyệt.
Gió biển mát lạnh, nước biển lại có chút băng lãnh (lạnh như băng).
Nhịp tim Lưu Nguyệt dồn dập rối loạn, hình như đã quên mất phải hô hấp.
Nàng rất nhanh đã bơi tới bên cạnh nơi thuyền đắm, lửa đỏ cực nóng chìm vào trong nước khiến cả một vùng biển trở nên ấm áp.
Mọi thứ của con thuyền đều đã bị thiêu huỷ, những bọc đựng bảo vật tràn ngập trên thuyền bắt đầu rách ra, văng tung toé, trôi ra khỏi thuyền rồi chìm xuống biển sâu không thấy đáy.
Bảo vật chìm xuống bên cạnh nàng cũng không quan tâm, chỉ chuyên chú tìm người trên con thuyền hỗn loạn.
Một thi thể , lại thêm một thi thể chìm xuống bên cạnh…
Không phải, không phải Hiên Viên Triệt, không phải…
Không ngừng lật tìm giữa những mảnh rách nát của con thuyền đắm, Lưu Nguyệt nhìn thấy càng thêm nhiều thi thể; hoặc là rơi qua bên cạnh người nàng rồi chìm xuống biển sâu thăm thẳm, hoặc là bị nàng kéo từ trong khoang thuyền ra.
Tâm hoảng loạn gần như sắp không thể khống chế.
Nàng cuồng loạn tìm, bơi qua bơi lại tựa như bay; thuyền đánh cá vốn nhỏ, trong khoảnh khắc đã bị Lưu Nguyệt xoay như chong chóng.
Thuyền càng lúc càng chìm nhanh hơn.
Khoang thuyền chính cuối cùng, Lưu Nguyệt không quan tâm bản thân, tức giận cố gắng bắt lấy nhưng con thuyền nhanh chóng chìm vào lòng biển; chỉ túm được toàn nước, căn bản không kéo được cửa khoang thuyền; mắt nàng đỏ đến sắp chảy máu, dùng hết sức đánh vỡ khoang thuyền kia.
Không có cái gì thay đổi, không gì cả, thuyền chìm xuống càng ngày càng sâu, áp lực nước càng ngày càng mạnh, hoàn toàn không thể đánh vỡ được những tấm ván ghép khoang thuyền.
Lúc Lưu Nguyệt gấp tới gần thổ huyết (e để ‘thổ huyết’ nhé, dùng ‘hộc máu’ thì mất văn cảnh quá:D), Âu Dương Vu Phi đã bơi đến cạnh nàng, lập tức túm lại cánh tay Lưu Nguyệt, đồng thời tung ra một chưởng, mạnh mẽ đánh lên phía trên khoang thuyền.
Không nghe thấy bất kì âm thanh nào, chỉ nhìn thấy dòng nước ầm một tiếng rối loạn, cánh cửa khoang thuyền đóng chặt đã bị đánh nát thành mấy mảnh, mở tung.
Không kịp quay lại cảm ơn Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt lao xuống nước chui vào trong khoang, Âu Dương Vu Phi thấy vậy liền gấp lại chiết phiến, cũng theo Lưu Nguyệt đi vào.
Bơi phía sau, chưa tiến vào trong khoang thuyền, thân mình Âu Dương Vu Phi đột nhiên khựng lại, quay đầu nhìn cửa khoang thuyền, sắc mặt hơi đổi, trên cửa hình như được khắc cái gì.
Lưu Nguyệt chìm xuống rồi lại nổi lên, rất nhanh tìm một vòng trong khoang thuyền, không có người, không có tung tích của Hiên Viên Triệt, tâm đầy lo lắng liền hạ xuống, không có người là tốt rồi, không có Hiên Viên Triệt là tốt rồi.
Yên lòng, nhưng trong nháy mắt Lưu Nguyệt cảm thấy hô hấp dồn dập, lồng ngực gần như sắp vỡ tung, thời gian và độ sâu nàng lặn xuống nước đã sớm vượt qua cực hạn của nàng.
Nhanh chóng thoát ra khỏi khoang thuyền, Lưu Nguyệt liền bơi lên mặt nước, chỉ cần Hiên Viên Triệt không ở trong đó là tốt rồi, những thứ khác, nàng không rảnh quan tâm.
Một hơi lao lên mặt biển, Lưu Nguyệt từng ngụm từng ngụm hô hấp không khí tươi mới, vừa quay đầu lại nhìn đội tàu xa xa đang di chuyển.
Đội tàu vốn dừng lại trên mặt nước bây giờ lại bắt đầu xuất phát, tiếp tục tiến lên phía t