Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2844 lượt.

vào đầu ngón tay hắn, chỉ thấy một dòng máu đen đặc chảy ra.
“Ăn cái này.” Lưu Nguyệt thấy vậy, tay lấy một viên thuốc màu trắng bên hông, đưa tới miệng Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt nhìn mắt Lưu Nguyệt, dù nàng không nói nhiều nhưng bên trong đầy lo lắng, lập tức hé miệng nuốt viên thuốc, chẳng cần biết nó là giải dược hay độc dược, khoanh chân ngồi tại chỗ, cười nói với Lưu Nguyệt: “Cho ta nửa canh giờ.” (1 canh giờ = 2 tiếng)
Chừng này độc hắn không để vào trong mắt, nhưng hắn không muốn khiến Lưu Nguyệt lo lắng.
Lưu Nguyệt thấy vậy, cũng không nói nhiều, cầm lấy trường kiếm trong tay Hiên Viên Triệt, cũng ngồi xuống bên cạnh, thủ hộ cho hắn bức độc.
Mấy bụi cỏ ở đây, cái nào cái nấy cao gần bằng người, hai người ngồi xuống, nhìn từ xa như không có ai, chỉ có cỏ dại trải dài tít tắp.
Không gian tràn ngập hơi thở thơm mát của thiên nhiên, trời thật xanh, mây trắng trôi lửng lờ, hôm nay thời tiết thật đẹp.
Lưu Nguyệt ôm trường kiếm ngồi bên người Hiên Viên Triệt, nhìn máu đen từ trên đầu ngón tay hắn từng giọt từng giọt chảy ra, cả người không nhúc nhích, như một pho tượng đá.
“Rắc.” Một tiếng động rất nhỏ, con rắn xanh biếc nhỏ xíu, nhìn lướt qua rất khó thấy, đã bị mũi kiếm đâm dính trên mặt đất, cả người giãy đành đạch, rồi ngưng hẳn.
Mũi kiếm rút lên, trở về, vô thanh vô tức.
Một chút cũng không quấy rầy đến Hiên Viên Triệt đang bức độc kế bên.
Vẫn ngồi như một pho tượng, Lưu Nguyệt chống cằm quan sát Hiên Viên Triệt, thật là đẹp mắt, càng nhìn càng thấy đẹp, thực thích.
“Vèo.” Một tiếng chạy qua rất nhỏ, Lưu Nguyệt vốn trầm tĩnh như một pho tượng, đột nhiên tai khẽ động, hai mắt đang nhìn Hiên Viên Triệt quan sát bốn phía.
Ngoài tiếng gió thổi qua bụi cỏ, không còn thanh âm nào khác, thực tĩnh, thực tĩnh lặng.
Hai mắt hơi nheo lại, Lưu Nguyệt cầm trường kiếm lên, trong mắt hiện tia huyết tinh, đây không phải tiếng gió, chung quanh có người.
Cái loại hơi thở này, không lừa được nàng.
Khoé miệng chậm rãi mỉm cười, một nụ cười thiết huyết máu tanh nở rộ, năm mười tuổi, nàng đã xưng vương trong rừng rậm Amazon rồi, cả vùng toàn cỏ dại này, chính là địa bàn thân thuộc của nàng, dám tại đây dùng chiêu đó đùa với nàng à.
Thân hình lặn yên không một tiếng động rời đi, Lưu Nguyệt như một con báo, lặng lẽ, chậm rãi, không một tiếng động dần biến mất trong bụi cỏ cao ngất.
Không thể để cho những người này tới gần Hiên Viên Triệt, nếu dám quấy rầy hắn bức độc, dù cho các ngươi toàn bộ xuống địa ngục hết, ta cũng không hết giận.
Vạt áo xanh biếc, như hòa nhập với màu cỏ cây thành một thể, Lưu Nguyệt quỳ trong bụi cỏ, thong thả lạnh lùng nhìn phía trước, là một cao thủ che dấu tung tích đang tiến tới, càng lúc càng gần chỗ nàng.
Trường kiếm trong tay có kịch độc, lưỡi kiếm ẩn hiện ra màu hồng đen, có thể thấy đã phết lên không ít độc dược.
Xem ra những người này đã sớm có chuẩn bị, ở nơi này chờ bọn họ.
Cũng phải, có thể trà trộn vào cấm vệ quận, có thể hợp lực đánh bọn họ xuống vách núi đen, sao không thể phái người giăng bẫy bọn họ ở chốn này, thật là cực kỳ chu đáo chặt chẽ.
Khóe miệng lạnh lùng cười mỉm, Lưu Nguyệt đột nhiên vung tay chế trụ người phía trước, lục y nhân kia không kịp kháng cự, đã bị nhuyễn kiếm xẹt qua cổ họng, không kịp kêu một tiếng nào ngã xuống.
Buông lục y nhân đã chết ra, Lưu Nguyệt lại xoay người biến mất trong bụi cỏ.
“Vù vù.” Tiếng gió rất nhỏ vang lên.
Ngân quang chợt lóe, tiếng gió khi nãy chợt đứt, chỉ còn máu bắn ra.
“Thần thì, thầm thì.” Trong bụi cỏ, phát ra âm thanh.
Ngân quang chớp động, lục y nhân hai mắt trừng trừng nhìn mũi kiếm xuyên qua yết hầu, trong mắt đầy kinh hãi.
“Kêu không thật tí nào.” Lưu Nguyệt không một tiếng động, làm cái khẩu hình, cười lạnh rút kiếm ra.
(khẩu hình: nói mà không phát ra tiếng, có thể nhìn môi đoán được nội dung.)
Từng chút từng chút một, Lưu Nguyệt như một con độc xà, vô thanh vô tức tới gần con mồi, thời điểm con mồi cứ nghĩ mình là thợ săn, liền bị nàng cắn nuốt vào bụng.
Ngân quang lóe lên, một kiếm một mạng, huyết sắc dần phủ lên các bụi cỏ cao bằng người này.
Vạt áo xanh biếc, xuất quỷ nhập thần.
Mười một người, Lưu Nguyệt lau mũi kiếm trên áo tử thi, thân hình lại chợt biến mất vào bụi cỏ.
Tiếng gió thổi khi nãy đã không còn, tiếng “thần thì” biến mất, cả tiếng bụi cỏ dao động cũng im bặt, hết thảy đều trở nên tĩnh lặng, giống như từ trước đến giờ vốn là như vậy.
Lục y nhân cuối cùng kinh hãi, mặc cho hắn phát ra tín hiệu thế nào, những người khác đều giống như đá rớt vào đại dương, một tiếng phản ứng cũng không có, giống như đã tiêu thất trong không khí.
“Hô, hô…….” Không có, vẫn là không có.
Phía sau lưng đã muốn mồ hôi ướt đẫm, đây là chuyện gì? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Chung quanh không có sát khí, không có thanh âm, cái gì cũng không có, giống như không có người vậy, những người khi nãy đã đi đâu, đi đâu rồi?
Chẳng lẽ còn có cao thủ cao tay hơn bọn họ trong lĩnh vực ẩn dấu này?
Lông tơ cả người nháy mắt