Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3149 lượt.
đập vào trước mắt.
Không có kiếm quang, đoản kiếm gần như không thấy rõ hình ảnh, chỉ có máu tươi bắn ra trên mặt đất, rất thực, rất ít, nhìn như những đóa hồng đỏ nhỏ bằng móng tay nở rộ trên mặt cỏ xanh.
Tay nâng kiếm đánh, không hề phòng thủ, chỉ có tấn công tấn công, cách phòng thủ tốt nhất chính là công kích, Lưu Nguyệt tại thời khắc này, phát huy điều đó vô cùng nhuần nhuyễn.
Lãnh đao của đối phương còn đang huơ tại không trung, kiếm của nàng đã đâm vào trong ngực hắn, đao của đối phương còn đang chém vào đầu nàng, một khắc sau nàng đã đứng vững trước người hắn, cổ họng kia tràn ra một chút máu tươi.
Lưu Nguyệt động tác không nhanh, nhưng rất sắc bén, một loại sắc bén không thể diễn tả bằng lời, chỉ cần chém một cái, là một mạng ngã xuống, nàng xuống tay, chưa từng đánh cùng lãnh đao của đối phương, nơi nàng nhắm tới, là chỗ trí mạng của địch.
Hoàn toàn không để ý an nguy bản thân, coi như căn bản không thèm để ý tới trường đao đang chém tới.
Chỉ có đúng thời điểm, găng tay bạc liền trảo ra như chớp, ngăn trụ lãnh đao kia, tay còn lại một kiếm đưa hắn quy thiên.
Những thời điểm còn lại, mặc cho ánh đao bay múa, máu của mình bắn ra, Lưu Nguyệt giống như căn bản không để ý, giống như đống máu kia không phải của mình vậy, căn bản không phải mình bị thương, hoàn toàn không nhìn đến, cái loại lãnh huyết này, khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối.
Trả cái giá thấp nhất, đổi thương thế của bản thân, lấy được lợi thế lớn nhất cho mình.
Bàn chân nhanh chóng di động, chỉ cần đi tới một bước, liền tuyệt đối sẽ không lui về phía sau, chỉ có tiến về phía trước, giữa hàng vạn hàng nghìn ánh đao, đi tới.
Hiên Viên Triệt nãy giờ vẫn theo sát Lưu Nguyệt, nhìn nàng giống như một người khác, vô thanh vô tức, giữa kiếm quang chớp động ngập trời này, như một con ngân long, bay múa, mạnh mẽ mà tuyệt diễm.
Cùng với ngân long phi vũ, huyết sắc cũng văng khắp nơi, giống như mưa máu đang rơi, bắn khắp mặt đất.
Một kiếm đẩy trường đao đang chém tới sau lưng Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt phản thủ, đưa kẻ này đi tây thiên, kiếm quang bàn bạc bao phủ hai người, vì Lưu Nguyệt diệt trừ hết thảy nguy cơ phía sau.
Lưu Nguyệt đi phía trước, là đã đem sau lưng hoàn toàn giao cho hắn, loại tín nhiệm này, hắn còn cầu gì nữa, bảo hộ cho nữ nhân của mình không bị thương, là thiên kinh địa nghĩa. (thiên kinh địa nghĩa: hợp tình hợp lý)
Lưu Nguyệt chủy thủ vô cùng sắc bén, đi trước mở đường, hắn kiếm vung tứ phương, vây cản địch theo sát phía sau.
Hai người phối hợp, nhuần nhuyễn không kẽ hở.
Dưới màn trời xanh xanh này, chỉ thấy một phương huyết khí dữ tợn.
Không có tiếng động, không có thét lớn, chỉ có đánh nhau, chỉ có liều mạng đánh nhau.
Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt tiến lên từng bước, thiết kỵ bao vây họ lập tức vô thanh vô tức té ngựa, nhưng người khác lại lên thế chỗ, vòng vây này tuyệt đối kín kẽ, nếu muốn xông ra ngoài, vậy phải giết sạch bọn họ, nếu không, vĩnh viễn đừng mong thoát.
Đây là sự khác nhau giữa quân đội hoàng gia và sát thủ, đây là sự phối hợp của quân nhân.
Lưu Nguyệt rất nhanh tiến tới trước, nhưng người bên cạnh vừa ngã xuống, lập tức có kẻ khác thế vào, hai người ngã xuống, hai người khác thế chỗ, vô cùng vô tận.
Mày nhíu chặt, Lưu Nguyệt đã sớm rõ quân đội tuyệt đối không nên trêu chọc, dù cho ngươi có mạnh bao nhiêu, nhưng sức một người là hữu hạn, đối mặt vời hàng ngàn hàng vạn binh sĩ, sớm muộn gì cũng sẽ kiệt sức.
Nàng cùng Hiên Viên Triệt rất mạnh, nhưng cũng không phải dạng một chọi một ngàn, mà những thiết kỵ này cũng không kém cạnh họ, lại thêm thế mạnh phối hợp liều mạng, không phải chỉ thêm một hai phần hiệu quả, mà ít nhất là gấp đôi.
Cho nên, chỉ có thể bằng tốc độ nhanh nhất, xé ra một con đường, mở một lỗ hổng từ vòng vây phòng thủ sâm nghiêm này, nếu không, hai người đều phải tán mạng nơi đây.
Xuống tay càng thêm vô tình, lưỡi đao trái phải gì cũng không để ý, toàn bộ ném cho Hiên Viên Triệt phía sau, Lưu Nguyệt chỉ để ý phía trước một đường, chỉ để ý đối thủ phía trước.
Một đao xẹt qua bả vai Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt cũng không cảm thấy gì, mặc kệ cho máu tươi chảy xuống, nàng hai mắt chỉ tập trung phía trước, công kích trí mạng.
Chỉ cần không chết, đây cũng không phải vết thương lớn.
Tốc độ càng lúc càng nhanh, tóc đen điên cuồng tung bay, sát khí dữ tợn, Lưu Nguyệt giờ như một mũi thương sắc nhọn, đâm thẳng tới phía trước, phá tan tất cả mọi trở ngại, liều lĩnh xông pha, xé mở vòng vây.
Như là điên cuồng không muốn sống.
Máu bắn tung tóe, trong trời đất như chỉ còn một mảnh sát phạt này tồn tại.
Chỉ còn âm thanh binh khí va chạm.
Xa xa, trên đỉnh núi cao, Độc Cô Dạ một thân bạch bào, lạnh lùng nhìn tràng chém giết phía dưới, gió núi thổi tung vạt áo trắng của hắn, phiêu phiêu xuất trần.
Chậm rãi thở dài một tiếng, Độc Cô Dạ lạnh lùng vung tay lên, hắn vẫn không quên, hắn tự mình đến đây, ngoài mặt là tham dự hạ thọ của Thiên Thần hoàng đ