XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343181

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3181 lượt.

trong ngực hắn phù một tiếng, huyết sắc văng ra khắp nơi, một vết thương thật dài từ từ hiện ra.
Huyết sắc lan tràn, nhè nhẹ chảy xuôi theo thân thể.
Người áo lam vẫn nắm trong tay trường kiếm, chậm rãi ngã xuống phía sau.
Thân kiếm sắc nhọn kia theo trên người Lưu Nguyệt rút ra, lại một tia tơ máu đều không có, hắn chích là chỉ xuyên thấu quần áo của Lưu Nguyệt .
Lưu Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt đã muốn là tuyệt sát, sát khí trên người trong nháy mắt bùng nổ mà ra.
Chỉ có lạnh như băng, cái lạnh làm người ta không rét mà run chỉ có trên người Lưu Nguyệt .
Không có bất luận kẻ nào nhìn thấy được cái loại sát khí kia Mộ Dung Lưu Nguyệt, bởi vì tứ đại thủ lĩnh vây quanh nàng đã không để ra bất kì khe hở nào.
Bởi vậy, bọn họ thấy, nhưng những người khác không có thấy.
Sát khí của Lưu Nguyệt trong nháy mắt phát ra nhưng đã thật sâu lưu lại trong mắt bọn họ.
Yết hầu khẽ vang lên vài âm thanh ú ớ không rõ, một câu cũng nói không nên lời.
Hai đại thủ lĩnh ở hai bên trái phải vô cùng hoảng sợ nhìn Lưu Nguyệt, kiệt lực muốn nói ra cái gì, nhưng đến cuối cùng bọn họ cũng chỉ như hai người kia.
Lưu Nguyệt mặt lạnh như băng cười lên một tiếng.
Đẹp đẽ mà tuấn lãng khôn cùng.






Hai thủ lĩnh thân hình lực lưỡng, nhất tề phịch một tiếng ngã xuống.
Ở vị trí trái tim, một vết máu lan ra, đây chính là trí mạng chi thương.( vết thương chí mạng)
Kiếm, theo bọn họ từ trên người Lưu Nguyệt rút ra, trên quần áo nàng có đến bốn lỗ hổng lớn, vậy mà Lưu Nguyệt ngay cả một chút trầy xước cũng không có.
Sai một ly, thất chi ngàn dậm.
Lưu Nguyệt đối với vũ khí tiến công cùng phương vị tính toán thật sự rất tinh chuẩn.
Mặc kệ bất luận kẻ nào đã chết, đều phải hoàn thành nhiệm vụ, cho dù bọn họ chỉ còn lại có một người.
Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Bóng đen chớp động, nhất địa ám ảnh mê tung..
Rừng cây ngoại ô Nghi Thủy thành.
Ngọn cây trong gió nhẹ nhàng vũ động vang lên tiếng xào xạc, ngọn gió đầu xuân tươi mát làm cho người ta vui vẻ thoải mái, trong tai truyền đến sang sảng tiếng nước cháy, làm cho không khí trở nên ướt át.
Trong rừng cây, Lưu Nguyệt một tay cầm lấy dao cầm, một bên chậm rãi hướng theo tiếng nước chảy đi tới, một thân áo bào màu nguyệt bạch, ở trong bóng đêm thong dong mà tự nhiên cực kỳ.
Những điểm máu trên thân thể nàng như hồng mai nở rộ, không nhiễm chút khí huyết tinh, ngược lại càng khiến nàng thêm tuấn lãng khôn cùng.
Khuôn mặt lãnh đạm không có biểu tình, cắt đuôi những kẻ đuổi giết nàng, thật sự rất dễ dàng.
Thế gian này, võ công tốt khinh công tốt không nhất định là vô địch thiên hạ, luận về truy tung cùng công phu né tránh, nếu Lưu Nguyệt nàng nhận thứ hai, không ai dám xưng thứ nhất.
Nhớ năm đó đội năm người, được nhiệm vụ hỏa tạc Tổng đốc phủ M quốc, giết Tổng đốc, bị thuộc hạ của hắn đuổi giết suốt một tháng.
Bất cứ thủ đoạn tiên tiến gì đều dùng hết, nàng còn thoát ra được lãnh thổ của họ, hoàn hảo không tổn hao gì, thật nhàn nhã.
Còn thời đại vũ khí lạnh này, không có dụng cụ tiên tiến trợ giúp, tất cả đều là con người thực hiện, nàng phải tránh né tầm mắt mọi người, quả thực dễ như trở bàn tay.
Đêm trăng thanh u, bóng thụ che phủ.
Rừng cây u tĩnh không có sát khí, không âm thanh gì, thực yên lặng, thực vững chãi.
Lưu Nguyệt chậm rãi tiêu sái đi, có tiếng nước chảy phía trước, hẳn là sắp tới rồi, bận việc cả đêm, thật khát chết người.
Cứng rắn cứng rắn bước tới, Lưu Nguyệt xuyên qua rừng cây.
Ánh trăng dần dần hạ về Tây.
Từng bước đứng vững ở dưới một góc đại thụ, Lưu Nguyệt nhìn cây ngô đồng trước mắt, mày đột ngột nhướng lên, khởi một tia lãnh khí, nhíu chặt.
Không đúng, gốc đại thụ này nàng đã thấy qua rồi.
Tinh tế đánh giá cây ngô đồng trước mắt, Lưu Nguyệt mặt mày dần lạnh đi, nàng xác định gốc cây này nàng đã gặp qua, nơi này, nàng đã đi qua rồi.
Cây cối mọc thành bụi, Lưu Nguyệt cũng không tới cái bản lĩnh nhìn qua một lần là không quên được, nhưng nàng đối với hoàn cảnh xung quanh vô cùng chú ý, quản chi nàng cho rằng chuyện này không có hại gì, dần dần trở thành phản xạ bản năng.
Ngẩng đầu nhìn khung cảnh xung quanh, khắp nơi là cây ngô đồng, che hết tầm mắt, không nhìn ra được dị thường gì.
Không có bẫy rập, không có sát khí, cũng không có nguy cơ, cái gì cũng không có, giống như nơi này chỉ là một rừng cây bình thường vậy.
Lưu Nguyệt thấy cảnh này, mắt chớp chớp, chính do việc không có sát khí cùng bẫy rập, mới khiến nàng dễ dàng bước vào, nàng với sát khí và bẫy rập vô cùng mẫn cảm, chỉ cần có, nàng nhất định đã sớm phát hiện không ổn.
Nhưng mà, nơi này không có, dù không khí trầm lặng, cũng không mang tính công kích gì, nàng không phải thần, không cho rằng nơi này không đi được.
Nghiêng tai nghe tiếng nước chảy phía trước, thực thanh u, cứ như đang gần quanh đây.
Xem ra, nàng nãy giờ vẫn chạy quanh một khu vực, nhưng tiếng nước chảy sao luôn vang lên ở phía trước, địa phương