Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3180 lượt.
này có cái gì đó quái quái?
Hơi hơi cau mày, Lưu Nguyệt vung dây đàn, trên thân cây ngô đồng kia lập tức hiện một vết khắc, Lưu Nguyệt lại một lần nữa đi về phía trước.
Theo phương hướng tiếng nước chảy, Lưu Nguyệt cẩn trọng đi.
Một đường thẳng tắp, tiếng nước chảy không có gì thay đổi, cơ hồ phương vị (phương hướng + vị trí) cũng không khác đi, Lưu Nguyệt cũng nhận ra được phương hướng đó, đi thẳng tới, không hề dạo lòng vòng.
Nhưng mà, cuối cùng Lưu Nguyệt lại một lần nữa đứng trước gốc ngô đồng đã khắc ký hiệu, nàng nhíu chặt mày.
Đây là địa phương quỷ quái gì?
Mê cung, mê lâm?
Không đúng, nơi này không có chướng khí gì, không chứa những kỳ thạch khác thường khiến người ta lầm lạc phương hướng.
(các nàng coi phim thì thấy, ngày xưa người ta bày trận, thường dùng những tảng đá lớn, hoặc những gốc cây, sắp xếp theo một trật tự nhất định, khiến người ta lạc lối, đi lòng vòng mãi trong đó không thể thoát ra.)
Lưu Nguyệt từng đi qua tam giác Bermuda, từng qua Kim tự tháp Ai Cập, cũng từng thâm nhập vào đầm lầy rừng rậm.
Biết rõ, ở một số tình huống nhất định, có nơi sẽ sinh ra một thứ gì đó khiến người ta luôn lầm lạc phương hướng, thí dụ như chướng khí (sương mù dày đặc), có thể khiến người ta mê muội, phân biệt phương hướng không rõ ràng nữa.
Thí dụ như, tam giác Bermuda, dưới đáy biển chất chứa một loại lực lượng gì đó, khiến những công cụ định vị, chỉ tới phương hướng sai lầm.
Thí dụ như, Kim tự tháp Ai Cập, dùng một loại tính toán hoàn mỹ siêu việt mà người hiện đại mới tính nổi, xây dựng những hành lang gấp khúc quỷ dị không tưởng khiến người ta không thể xác định được phương hướng.
Hành lang gấp khúc quỷ dị, Lưu Nguyệt nhướng mày, nàng hiểu rồi.
Không phải tự nhiên sinh ra, vậy là nhân tạo, nơi này có người bố trí, nàng không có nghiên cứu qua cái gì gọi là Cửu cung Bát quái thời Trung Quốc cổ đại, cũng không biết cái gì Tinh la trận thế.
Nhưng mà, nói vậy không phải nàng không biết, trên đời có những thứ kỳ môn bát quái như vậy.
Gió nhẹ thổi qua, có tiếng bước chân rất nhỏ, truyền từ xa xa đến.
Lưu Nguyệt lắng tai nghe, đột nhiên nhướng mày, chậm rãi tựa người vào cây ngô đồng bên người, lạnh lùng nghe tiếng bước chân càng ngày càng đến gần.
Đám người này thoải mái tới gần nàng không chút che dấu.
Gió xuân thổi qua ngọn cây, người đã trạm định cách Lưu Nguyệt không xa.
Mi phi vào tấn, mày sắc như kiếm, đôi mắt đen láy mênh mang như biển xanh sâu thắm, tóc dài được buộc thành một bó tùy ý bay bay phía sau người, lạnh lẽo đến mức có thể thể đóng băng hết thảy, nhưng là lại xinh đẹp làm cho người ta muốn đui mù.
Giống như hoa sen trong tuyết, lạnh lùng vô song, lại khuynh quốc khuynh thành.
Chính là từ một kẻ không xu dính túi, trong giây lát vang danh tứ phương bởi danh hiệu Dực Vương phi.
Quá giống, nếu không phải người trước mắt là nam tử, hắn cơ hồ nhất định cho rằng người này chính là Mộ Dung Lưu Nguyệt, người vốn vẫn là Dực Vương Phi của Thiên Thần quốc.
Ánh mắt lạnh lùng chậm rãi thu lại đánh giá, Độc Cô Dạ đạm mạc nhìn Lưu Nguyệt trước mắt.
Lưu Nguyệt thấy vậy liền biết tuy rằng hoài nghi nhưng hắn không nhìn ra nàng.
Nam trang kiếm được không khó, khí chất lại càng thêm không cần cố ý ngụy trang, ai nói chỉ nam tử mới có thể duy ngã độc tôn, thể đỉnh thiên lập địa.
Nữ tử, giống như nàng Lưu Nguyệt cũng có thể thế đỉnh thiên địa, không thua kém gì nam nhi.
Tao nhã tiêu sái, ai nói chỉ có nam nhân mới có được.
Độc Cô Dạ đạm mạc, Lưu Nguyệt lạnh như băng, mắt đen đối chọi nhau như có lửa văng ra khắp nơi, vô cùng bén nhọn.
“Ta vốn nên giết ngươi.” Đối diện tầm mắt, Độc Cô Dạ thản nhiên nói.
Lưu Nguyệt nắm trong tay cầm huyền, thần tình sát khí nhìn Độc Cô Dạ, nhưng không có nói một tiếng.
Độc Cô Dạ nhìn Lưu Nguyệt sát khí đầy người, sự dò xét trong mắt hoàn toàn biến mất, người này thực không phải nàng, chính là hơi thở không giống, tuy rằng đều là sát khí nhưng hoàn toàn bất đồng, không phải loại sát khí làm hắn dù chỉ một lần gặp Lưu Nguyệt ở Thiên Thần quốc cũng không thể quên được.
“Ta chính là khinh thường.”
Nhìn Lưu Nguyệt trong mắt lạnh như băng, Độc Cô Dạ đột nhiên lên tiếng giải thích một câu, không biết vì sao, lại không muốn Lưu Nguyệt nghĩ mình quan trọng với hắn.
Đúng vậy, hắn khinh thường, khinh thường kẻ đến tranh đoạt vị trí tam phẩm võ tướng Hậu Kim quốc , khinh thường kẻ muốn làm tay sai cho Hậu Kim kia.
Hắn khinh thường, Ngạo Vân quốc khinh thường, hắn Độc Cô Dạ càng thêm khinh thường.
Đối với chuyện tình đã rõ ràng như vậy, hắn ngay cả nhúng tay cũng không nguyện ý nhúng tay, hắn đến, bất quá là vì việc khác, thuận đường nên đến xem náo nhiệt mà thôi.
Chính là, không nghĩ nơi này gặp Lưu Nguyệt, trong vài ngày danh vang chói lọi, xuất thế ngang trời, còn khiến các quốc gia khác để ý đến.
Quá mức chói mắt, chói mắt đến mức khiến hắn vừa muốn hủy diệt, lại muốn thu phục.
Hơn nữa, với tính tình k