Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343183

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3183 lượt.

t nhanh trên tỳ bà, tốc độ kia, cơ hồ khiến người xem xung quanh nghẹn họng nhìn trân trối.
Nhìn không rõ hình dáng ngón tay nữa, chỉ còn thấy một mảnh hư ảnh, chỉ thấy dây đàn tỳ bà đang không ngừng rung động.
Tỳ bà mà cũng có thể đàn như vậy, tỳ bà mà cũng có thể đàn nhanh như vậy.
Tất cả mọi người xem chung quanh đều sợ ngây người.
“Phanh phanh phanh.” Ba tiếng cực kỳ trào dâng cắt qua không gian, phi thẳng phía chân trời, một khúc thập diện mai phục đã đàn xong.
Dư âm ít ỏi, khiến người ta tâm thần mênh mông, cơ hồ hít thở không nổi.
Lưu Nguyệt chậm rãi đè dây đàn đang không ngừng rung động lại, lạnh lùng đứng giữa lôi đài, gió nhẹ thổi qua tà áo nàng, lộ vẻ xơ xác tiêu điều.
Nam tử cao lớn cuối cùng đang đứng trên lôi đài, trong mảnh dư âm ít ỏi từ khúc đàn, chậm rãi ngã xuống.
Gió nhẹ thổi qua, quần áo nguyên vẹn từ từ vỡ vụn, thành nhiều mảnh nhỏ, theo gió cuốn đi.
Mà dưới những mảnh nhỏ này, vô số vết máu, dày đặc trên người hắn, huyết sắc lan tràn, nhuộm đỏ cả một góc lôi đài.
Một khúc thập diện mai phục ngắn ngủi, còn chưa đầy thời gian một nén nhang.
Hết thảy đã yên định.
Ánh mặt trời chiếu rọi, Lưu Nguyệt vốn một thân bụi bặm xơ xác, lúc này giống như thiên thần hạ giới, uy phong lẫm lẫm, tuấn mỹ vô song.
Mắt lạnh lùng đảo qua ba thân ảnh đã ngã xuống, Lưu Nguyệt hừ một tiếng, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thành chủ Nghi Thủy thành đang ngồi trên ghế khách quý đối diện.
“Thiên hạ đệ nhất, Lưu huynh, thiên hạ đệ nhất…….” Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc ngây người, Vân Triệu tỉnh lại trước nhất, nhất thời quơ cái dao cầm rách nát trong tay , hưng phấn nhảy thẳng đến biên lôi đài, liên tục cao giọng hô lớn.
“Thiên hạ đệ nhất…….” Trong khoảng khắc, tất cả mọi người còn bị dư âm chấn ngây ngẩn, lập tức phản ứng lại, nhất thời, tiếng gào thét hưng phấn cuồng nhiệt liên tục vang lên, cái sau cao hơn cái trước, rung chuyển đất trời.
Thiên hạ đệ nhất, bốn chữ ngắn ngủi, như dòng suối nhỏ nhập vào biển rộng, như đốm lửa cháy lan ra đồng cỏ mênh mông, uốn lượn trời cao.
Trời xanh mây trắng, giữa ánh mặt trời vàng rực rỡ.
Quần áo lấp lánh ánh mặt trời, Lưu Nguyệt lạnh lùng đứng trên lôi đài, không có giơ cao vũ khí, không có hưng phấn mừng như điên, chỉ có cuồng vọng nắm chắc thắng lợi trong tay, chỉ có tự tin cho rằng nàng vốn là xứng đáng với cái danh hiệu này, là chuyện đương nhiên.
Nhưng mà, không có gì không đúng, không ai cảm thấy không ổn, giống như nàng vốn nên như vậy.
Cuồng ngạo, phải nhìn xem nàng có đủ bản lãnh cuồng ngạo hay không, nàng có.
Thành chủ Nghi Thủy thành ngồi trên ghế khách quý, thần tình vui mừng, nhìn ánh mắt Lưu Nguyệt, cười, chậm rãi đứng lên.
Hai tay giơ lên cao, thành chủ Nghi Thủy thành nói lớn: “Ta tuyên bố, cao thủ đệ nhất thiên hạ, chính là Lưu Nguyệt.”
“Aa……………..” Tiếng huyên náo chói tai, nháy mắt nổ vang phía chân trời, toàn bộ quần chúng vây xem nơi này đều hưng phấn, tiếng trầm trồ khen ngợi quả thực chấn lỗ tai ong ong.
Trong tiếng trầm trồ khen ngợi không dứt, trung niên nhân vốn không lên tiếng đứng bên cạnh thành chủ Nghi Thủy thành, đột nhiên bước tới, đi lên trên lôi đài.
“Lưu Nguyệt, hảo, hảo, nay Lưu Nguyệt đã giành được danh hiệu đệ nhất của Đại hội võ lâm, theo như vương của ta ban thưởng, đứng hàng tam phẩm trong giới võ tướng của Hậu Kim ta, ngày mai cùng bản quan quay về hoàng thành,gặp mặt vương, thụ phong phần thưởng.” Trung niên nhân nhìn Lưu Nguyệt, thần tình cao hứng.
“Lưu thống lĩnh, ha ha, về sau chính là người một nhà, đến, đến đây, phần thưởng cho danh hiệu đệ nhất, Huyết Thiềm Thừ, Lưu thống lĩnh hãy nhận lấy.”
Thành chủ Nghi Thủy thành cầm hộp ngọc, nhìn Lưu Nguyệt cười rạng rỡ.
Tam phẩm võ tướng, trong Hậu Kim quốc, tệ nhất cũng là một thống lĩnh.
Lưu Nguyệt tùy tay ném tỳ bà trong tay đi, tiếp nhận Huyết Thiềm Thừ từ thành chủ Nghi Thủy thành, tinh tế nhìn thoáng qua, trên mặt hơi nở nụ cười, Huyết thiềm thừ, là đồ thật, chờ Triệt trở lại, sẽ đưa cho hắn.
Lưu Nguyệt vốn lạnh như băng, lúc này khóe miệng hơi nở nụ cười, nhất thời chấn kinh mắt mọi người, tiếng thét chói tai kịch liệt lại càng to hơn.
Dòng người, lại càng chen chúc tiến dần về phía Lưu Nguyệt.






Vân Triệu dưới lôi dài thấy vậy, vội vàng nhảy lên, túm lấy Lưu Nguyệt bỏ chạy.
Một bên Nghi Thủy thành chủ cùng người trung niên thấy vậy, cũng vung tay lên, lập tức có người đi theo Lưu Nguyệt để bảo hộ nàng.
Gió xuân lướt qua, cực kì nóng bức.
Mà lúc này, ở ngoại ô Nghi Thủy thành.
“Thái tử, hắn chạy.” Nhìn cây cối bị tàn phá nặng nề, một thiết về bên người Độc Cô Dạ trầm giọng nói.
Bất quá, có người lợi hại như Vân Triệu ở đây, Lưu Nguyệt vẫn có thể nhàn hạ ở hậu viện yên tĩnh như trước.
Sờ sờ vào huyết thiềm thử, khóe miệng Lưu Nguyệt khẽ cười lạnh. Võ tướng tam phẩm của Hậu Kim quốc, thật sự là một danh hiệu rất lọt tai.
Màn đêm dần buông. Lưu Nguyệt nhìn huyết thiềm thử cả một buổi chiều.
Đuổi h