Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343187
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3187 lượt.
tạ.”
Dứt lời, cầm chén trà chuẩn bị uống.
Vân Triệu nghe Lưu Nguyệt nói lời cảm tạ, thức nhạt nhẽo nhưng cũng rất chân thành. Lưu Nguyệt tính tình lạnh lùng, thế mà lại nói cảm tạ với hắn. Đó là lời cảm ơn hắn đã cứu thoát “hắn” ra khỏi rừng cây sao?
Người này không phải lòng dạ vô tình, không biết đạo lí đối nhân xử thế.
“Hắn” thực lạnh nhạt, lạnh nhạt đến mức làm cho người ta nghĩ “hắn” không có chú ý tới bất kì ai, nhưng kì thật, “hắn” luôn chú ý tới.
Trong lòng rung lên, Vân Triệu nhìn chén trà trong tay Lưu Nguyệt đã đến gần bên miệng, trong lòng không kịp nghĩ đã hành động.
Đột nhiên giơ ấm trà trong tay lên,một bên đổ thêm vào chén của Lưu Nguyệt, một bên nói : “Ta châm thêm chút trà, chén của huynh đã gần cạn rồi.”
Miệng nói chuyện, tay cũng không yên, lập tức cầm ầm trà rót thêm vào chén của Lưu Nguyệt. Chén trà trong tay vốn đã đầy, bị Vân Triệu cố đổ thêm vào,nước trà liền tràn ra, bắn cả vào áo Lưu Nguyệt.
Nàng không khỏi buông chén trà, lãnh đạm nhìn Vân Triệu.
Trên quần áo Nguyệt Nha trắng bị nước trà thấm vào, hiện lên màu vàng, thực nhẹ, cũng rất rõ ràng.
“A, lỡ tay, lỡ tay, huynh đừng để ý.” Vân Triệu thấy vậy vội vàng lùi về sau, nhìn Lưu Nguyệt cười lấy lòng.
Lưu Nguyệt nhìn Vân Triệu thật sau, đứng lên nói : “Xin lỗi không tiếp được.” Dứt lời, xoay người liền đi đến phòng đầu tiên trên tầng lầu.
Phía sau, ánh trăng soi rọi, Vân Triệu nhìn Lưu Nguyệt đi xa, chậm rãi thu lại vẻ cợt nhả trên mặt.
Nhìn ấm trà trong tay, Vân Triệu ngẩng đầu nhìn sao trời lung linh, đột nhiên thở dài một hơi. Hắn vẫn là không nỡ.
Ngay cả hủy “hắn” còn không nỡ, huống chi giết “hắn”.
Chính mình không quả quyết như thế từ khi nào?
Trăng sao trên cao, một mảnh tinh quang toát ra.
Đi vào phòng, Lưu Nguyệt nhìn vết vàng ố do nước trà trên quần áo, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía hậu viện.
Vực độc vô sắc vô vị. Một trong những độc dược mạnh nhất. Người trúng độc sẽ mất mạng trong khoảnh khắc, không cách gì cứu chữa.
Độc dược này không phải ai cũng có thể lấy, không phải ai cũng có thể có.
Từng bước đến trước mặt Lưu Nguyệt, Vân Triệu mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt, nói : “Huynh đệ, ta đi theo huynh. Dù sao đến đó cũng là du ngoạn, đi đô thành Hậu Kim cũng được. Ta không nỡ rời xa huynh.”
Khuôn mát tươi cười sáng lạn, cơ hồ hoa đều mặc cảm, nhưng ở trong mắt Lưu Nguyệt lại không hề đơn giản như vậy.
Nhìn khuôn mặt trước mắt, Lưu Nguyệt hơi nhướng mi, tựa tiếu phi tiếu, nhìn Vân Triệu không nói gì.
Khuôn mặt trước mắt, hai mắt xanh tím. Trên mặt hắc một khối, xanh một khối, mũi chảy máu, môi dập nát. Khuôn mặt tuấn lãng đến mặt trời cũng thua kém trước kia, giờ đây thê thảm cực kì.
Khuôn mặt bầm dập như thế, Vân Triệu vẫn còn tươi cười sáng lạn. Khuôn miệng uốn éo, quả thực lại càng thê thảm hơn.
Cho dù Lưu Nguyệt cũng không phải ngươi nhiệt tình gì, cũng hiểu được đã có chuyện ẩu đả gì xảy ra, hiện tại bộ dạng người này có điểm thái quá.
Vân Triệu thấy Lưu Nguyệt tựa tiếu phi tiếu nhìn mình, ngượng ngùng cười hắc hắc, đè thấp thanh âm nói : “Không cách nào khác, bạn ở Hậu Kim quốc của ta choảng nhau, ta phải giúp đỡ.”
Vừa nói vừa sờ khuôn mặt, hai mà nhăn lại nói : “Bất quá, bọn họ ra tay thực sự ngoan độc, xem ra rất khó đối phó.” Huyên thuyên oán giận, nghe có điểm uất ức.
Đánh nhau? Có lẽ không phải đơn giản như vậy. Trong lòng Lưu Nguyệt rõ ràng hơn ai hết.
Hắn đi cùng. Không sao cả. Nàng cũng muốn xem thử xem Vân Triệu này rốt cuộc định làm cái gì. Hơn nữa, nàng còn có thể lợi dụng hắn.
Lập tức, Lưu Nguyệt cũng không nói gì, nhấc bước đi xuống lầu.
Vân Triệu thấy vậy, đuổi theo ngay, đẩy Đỗ Nhất trước mặt ra mà đi song song với Lưu Nguyệt, cực kì thoái mái, giống như hắn thật sự là huynh đệ của Lưu Nguyệt.
Đô thành Hậu Kim nằm ở phía bắc.
Thủ đô Hậu Kim – Dật Nha thành, cách Nghi Thủy thành cũng không xa, hai mươi ngày đi đường.
Một đường sóng êm gió lặng. Nghi Thủy thành chủ cùng vị quan trung niên ven đường dẫn theo không ít binh mã, chậm rãi đi về Dật Nha thành.
Có nhiều binh mã bảo vệ, dọc theo đường đi, Lưu Nguyệt không hề bị ám sát như ở Nghi Thủy thành, không có kẻ nào động thủ.
Đúng là, ở trên địa bàn của Hậu Kim quốc, nếu bọn họ dốc sức bảo vệ một người thì đừng hòng có ai có cơ hội động thủ.
Trước kia bọn họ khoanh tay đứng nhìn, bởi vậy, Lưu Nguyệt duy trì vị trí trung lập.
Hiện nay, bọn họ toàn lực bảo hộ, tự nhiên sẽ không có bất kì kẻ nào có thể kiêu ngạo.
Cảnh xuân sáng lan, trăm hoa đua nở, hương thơm ngào ngạt.
Đi đường cũng không lo tịch mịch. Vân Triệu là người biết rất nhiều, đại giang nam bắc, cao thấp ngàn năm, quả thực là không cái gì không biết.
Vừa đi vừa nói chuyện rôm rả, hai mươi ngày lộ trình nhoáng cái đã qua.
Thủ đô Hậu Kim – Dật Nha thành.
Không thể so với Thiên Thần quốc tinh xảo hoa lệ, thủ đô Hậu Kim có khí thế rất nặng, một loại khí thế hùng tráng giống như từ đỉnh cao nhìn khắp toàn bộ Tâ