Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
y anh. Tay anh nhất thời cứng ngắc giữa không trung, một lúc sau mới có phản ứng, vỗ và vai cô thấp giọng nói: “Anh còn chưa tắm đâu, cả người toàn mồ hôi.”
“Em mặc kệ.” Anh càng nói như vậy, cô càng ôm chặt hơn, anh bất đắc dĩ cười cười rồi nói: “Tiểu Cẩn, chúng ta về nhà thôi.”
“Về nhà?” Trần Cẩn tròn mắt không tin nhìn anh, cô vừa mới đến mà không ngờ anh lại muốn đưa cô về, hình như anh biết cô nghĩ gì, liên cúi thấp đầu, ánh mắt cưng chiều nhìn cô chăm chú nói: “Bây giờ về nhà anh.” Nói xong liền cười khẽ một tiếng, từ sau đêm ở nhà anh thì hai người bọn họ bây giờ mới gặp nhau, thời gian anh ở bên cạnh cô rất ít, thứ mà anh có thể cho cô cũng không nhiều, anh không thể giống như Đoạn Cao Thụy đối với Hàn Tinh Tinh có thể làm hết chức trách của bạn trai, nên anh chỉ có thể tận dụng từng phút giây để được bên cô.
Hai người vào nhà, Trần Cẩn mới miễn cưỡng buông tay anh ra, anh khẽ mỉm cười đi vào phòng ngủ lấy vật gì đó nắm chặt trong tay rồi đi ra ngoài đứng trước mặt Trần Cẩn nhìn cô.
“Sao vậy anh?” cô nghi ngờ hỏi anh, Nhung Hâm Lỗi không trả lời mà trực tiếp đặt vào tay cô.
Trần Cẩn cảm thấy trong tay có chút lạnh, cô nhíu mày mở tay nhìn thì ra là chuỗi chìa khóa, ngẩng đầu nghi ngờ nhìn anh, lúc này anh mới nói: “Sau này em có thể tự mình đến đây.” nói xong anh liền lấy quần áo vào nhà vệ sinh.
Buối tối cô vẫn đòi ngủ chung với anh, anh đành phải ngủ chung với cô như lần trước chỉ có điều lần này anh không trốn tránh nữa, sợ cô không vui, quân diễn xong cả người anh mệt nhoài, giả vờ nhắm mắt một lắt liền ngủ say.
Trong khi Trần Cẩn bên cạnh, đậu tiên là to gan vuốt ve mặt anh, thấy anh không có phản ứng liền le lưỡi một cái.
Lăn qua lăn lại mà vẫn khó ngủ, cô mở mắt nhìn anh: “Hâm Lỗi?”, cô dè dặt gọi anh, không biết lúc này anh đã ngủ hay chưa dù sao mới diễn tập xong, nhất định là anh rất mệt mỏi.
“Sao vậy?”
“Anh chưa ngủ sao?” nghe được câu trả lời của anh cô kinh ngạc hỏi lại.
“Không ngủ được.” anh đã thiu thiu ngủ rồi, nhưng anh vì nghề nghiệp nên anh rất nhạy cảm, một chút gió thổi lá bay cũng có thể làm anh tỉnh ngủ, huống chi cô nằm một bên lăn qua lăn lại trong chăn, hơi thở của cô cứ quanh quẩn bên người anh, kiềm chế được bản thân anh đã phải rất cố gắng rồi nói gì đến ngủ.
“Anh không ngủ được thì chúng ta làm tiếp tục chuyện hôm trước đi.” Nghe được anh chưa ngủ, cô liền hưng phấn ghé sát tai anh nói nhỏ.
Những lời như vậy đáng lẽ là do Nhung Hâm Lỗi nói nhưng bây giờ lại là Trần Cẩn nói ra, anh cảm thấy những lời như thế thì con gái không nên nói ra tí nào, anh xoay người ôm cô cười xấu xa nói: “Tiểu Cẩn, là do em đưa đến cửa.” Nói xong liền đặt cô dưới thân. Trong bóng tối, hơi thở nặng nề của anh vang sát tai cô, cô nuốt nước miếng nhìn anh nhưng anh lại không có hành động gì thêm, chỉ lấy tay vuốt mặt cô nói: “Tiểu Cẩn, những lời như vậy không phải là những lời một cô gái nên nói đâu.”
“Vậy em nên nói như thế nào, chẳng lẽ nói là em muốn ăn anh sao, anh có biết nhìn mà không ăn được rất khó chịu không?” cô nằm trong ang tức giận nói lại, ngay lập tức anh chặn miệng cô lại bằng một nụ hôn, thở dốc bên tai cô rồi trêu chọc, anh cảm thấy cảm thấy thân dưới của mình run bắn lên, anh cười nhẹ nói bên tai cô: “Đừng sợ, anh sẽ cho em được toại nguyện.”
Trần Cẩn nghe anh nói xong liền sửng sốt mấy giây, thấy anh ở phía trên vẫn không cử động, cô mở to hai mắt nhìn anh, hô hấp bắt đầu trở nên rối loạn. Anh dọc theo cổ của cô hôn một đường xuống, không tốn một chút sực lực nào cởi áo cô ra, cúi xuống ngậm cắn đỉnh mẫn cảm trên ngực cô.
Phía dưới Trần Cẩn thở hổn hển, cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc này lại đến một lần nữa, cùng lúc ấy Nhung Hâm Lỗi tăng lực đôi tay đang giầy vò trên ngực cô, sau đó tay lại đưa xuống vùng đất bí ẩn giữa hai chân rồi cởi quần lót cô ra, nghiêng người tiến lên hôn môi cô, hai người cùng nhau triền miên, cảm nhận được giữa hai chân cô đã bắt đầu ướt, anh khẽ cười, dời tay lên bụng rồi lại vuốt ve qua lại rồi lại hung hăng bóp mông cô, dùng sức chuyển động vào nơi bí ẩn của cô, Trần Cẩn cắn chặt môi nhưng vẫn không nhịn được lên tiếng kêu đau, móng tay cắm chặt vào bờ vai anh, cô vừa khóc vừa nói: “Nhung Hâm Lỗi, anh muốn giết chết em à, đau quá.”
Nghe cô nói vậy anh đỏ mặt lên, từ từ rút ra, tiến lên hôn khô nước nước mắt của cô, ánh mắt lúng túng không chớp mắt nhìn cô: “Anh sao có thể giết em, đau lắm sao em?”. Vuốt ve mặt cô rồi lại tiếp tục hôn cô, chậm rãi chen vào nơi bí ẩn giữa hai chân cô, không ngừng thở dốc bên tai cô.
“Không có chuyện gì đâu, em đừng lo lắng.” trên môi anh bây giờ luôn hé nụ cười, ánh mắt dịu dàng nhìn cô trả lời.
“Tiểu Cẩn.” nghe được anh gọi cô ngẩng đầu lên trả lời: “Dạ.”
“Chú Trần biết em qua đêm ở đây.” Một lúc sau Nhung Hâm Lỗi nhỏ giọng nói.
Trần Cẩn đặt ly sữa xuống, khẩn trương nhìn anh hỏi: “Chú em không mắng anh đấy chứ?”
“Không có.”
“Vậy thì tốt. Là em ăn anh, sao chú có thể mắng anh