Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

h. Kể từ tối hôm đó thời gian mà cô gặp anh càng ngày càng ít, lâu lâu mới nói chuyện điện thoại được với nhau. Nhưng mỗi lần nói chuyện điện thoại đến nửa chừng thì anh lại có việc gấp nên phải tắt máy, một lúc sau anh lại gửi tin nhắn an ủi cô.
Cũng từ sau đêm hôm đó thì tình cảm của hai người cũng tăng lên không ít, mỗi lần về nhà thì chú cô Trần Hồng Phong cũng chẳng nói gì, cô cũng muốn ngồi xuống nói chuyện với ông nhưng đều bị ông nghiêm mặt nhìn rồi bỏ vào phòng làm việc làm cho cô nói câu nào. Chủ nhật, cô nhận được một cuộc điện thoại từ 1 số lạ, hẹn gặp cô ở phòng ăn, Trần Cẩn suy nghĩ một lúc rồi đồng ý, có một số việc phải nói thì mời hiểu hết được.






Cô vừa đến phòng phòng ăn thì có phục vụ liền dẫn cô đến một phòng kín, đẩy cửa ra ngẩng đầu nhìn người trong phòng, người đó thấy cô thì sững sỡ, ánh mắt hốt hoảng che đã che giấu nhưng vẫn lúc này lại hiện lên rõ ràng, hai người nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng Chu Di lên tiếng trước: “Tiểu Cẩn, mau ngồi xuống đi.” Muốn đứng dậy tiến đến phía cô nhưng lại bị ngăn lại: “Không cần đâu, bà đi ngồi là được rồi.”
Sắc mặt của Chu Di liền ảm đạm lại nhìn cô, một lúc sau mới có phản ứng lại, đưa thực đơn cho cô rồi tươi cười nói: “Tiểu Cẩn, con gọi thức ăn đi, gọi cái gì con thích ấy.”
“Không cần đâu, bà gọi đi, bà ăn cái gì tôi ăn cái đó thôi.” Trần Cẩn hé miệng cười, đem thực đơn trả lại cho bà.
Vẻ mặt bà chợt tái lại, ánh mắt dừng lại trên mặt cô một chút rồi cười khổ rồi thực đơn : “Ta nhớ lúc nhỏ con rất thích ăn hải sản.” Bà vừa nói vừa nhìn thực đơn, đánh vào những món nghĩ là cô sẽ thích ăn rồi mới gọi phục vụ vào phòng.
“Tiểu Cẩn những năm qua, con sống tốt chứ?” Chu Di hỏi con gái, đứa con gái mà bà ngày nhớ đem mong đang ở ngay cạnh bà, bà có rất rất nhiều lời muốn nói với con nhưng không biết lấy tư cách gì mở miệng hỏi, hôm nay bà chỉ có thể lấy thân phận của một người xa lạ để trò chuyện với cô.
“Không sao.” Trần Cẩn trả lời còn chưa rõ ràng, anh ôm cô đến trên ghế sofa nhẹ nhàng đặt cô ngồi xuống rồi nói: “Em ngồi ở đây, anh đi pha nước nóng cho em.” Cô nhìn anh khẽ gật đầu.
Anh lên tầng pha xong nước tắm rồi xuống nhà dìu cô vào phòng vệ sinh, thấy cả người cô vẫn đang run run rẩy rẩy, có chút hoài nghi nên chép miệng hỏi cô: “Có cần anh giúp em tắm không?”.
Trần Cẩn nghe xong liền trả lời: “Không, em vẫn có thể tự tắm.” Rồi nhìn anh gật đầu cười nhẹ, ý bảo anh có thể ra ngoài rồi.
“Được rồi, có chuyện gì thì gọi anh, anh chờ em bên ngoài.” Cảm thấy cô hiểu nhầm anh, sắc mặt anh khẽ ngưng lại, nói lại một lần nữa.
Cửa phòng vệ sinh vừa đóng lại, cô nằm vào bồn tắm, liền cảm thấy dễ chịu và thư thái đi rất nhiều. Nhung Hâm Lỗi, anh là người thích hợp nhất với cô, cô có thể cảm thấy thoải mái khi nằm trong lòng hưởng thụ sự ôn nhu, dịu dàng của anh.
Nhung Hâm Lỗi ở bên ngoài thì gọi điện cho Trần Hồng Phong xin phép cho Trần Cẩn ở nhà anh và nói cho ông biết chuyện xảy ra lúc nãy.
Gần 1 giờ trôi qua thì cô mới từ phòng tắm ra ngoài, anh vẫn ở bên ngoài kiên nhẫn chờ cô, nhiều lần muốn mở cửa vào xem cô như thế nào nhưng nghe được tiếng nước chảy anh lập tức dừng bước.
Cô đi ra vừa đi vừa lau tóc, anh nhìn cô một chút hơi nhíu mày, vào phòng ngủ lấy máy sấy ra cho cô. Trần Cẩn liền nhận lấy máy sấy, thổi tóc khô, xoay người vào phòng ngủ cất máy sấy thì anh dưới nhà gọi vọng lên: “Tiểu Cẩn, xuống nhà ăn cơm.”
Sau khi ăn xong hai người vẫn trầm lặng không nói chuyện, anh cảm thấy cô có tâm sự, nhíu mày hỏi: “Sao vậy em?”. Thật ra lúc vừa về đến nhà anh đã cảm thấy vẻ mặt cô rất khác lạ, nhưng nếu cô không muốn nói anh cũng không muốn ép cô.
Thấy cô kinh ngạc nhìn mình, anh khẽ cười nói: “Bình thường không phải lúc nào em cũng nói rất nhiều sao, nhưng hôm nay em không nói câu nào.”
Cô nghe xong chỉ cúi đầu không trả lời, vẻ mặt anh liền ảm đạm lại, ôm cô vào trong lòng nhẹ nhàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao em?”
“Hôm nay mẹ em tới tìm em rồi, bà mời em ăn cơm, nhưng được một lát thì em không chịu được nữa nên tìm lý do trốn về.” Cô nằm trong lòng anh thật thà trả lời.
“Đã rất nhiều lần trong những năm qua em vẫn muốn có mẹ có anh trai, nhưng không ngờ sự thật lại phũ phàng như vậy.” Cô bất đắc dĩ hé miệng cười khổ, lời này giống như cô đang tự nói với bản thân, đối với mẹ Trần Cẩn, anh cũng không có ấn tượng sâu săc cho lắm, không giống như ba của cô, người mà anh vẫn luôn cực kỳ kính trọng.
“Em đừng suy nghĩ nhiều, ngủ một giấc thật ngon, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.” Anh cúi đầu khẽ hôn lên trán cô dịu dàng nói.
“Em sợ sáng mai tỉnh dậy anh sẽ không ở đây nữa.” Cô ở trong lòng anh khẽ đấm nhẹ vào ngực anh, bất mẫn nói.
“Không phải anh đã về đây rồi sao, đừng đoán mò nữa, ngủ đi.” Anh lại một lần nữa ôm chặt cô vào lòng.
Tối nay ôm chặt cô vào lòng anh liền có suy nghĩ muốn sau này sẽ mãi mãi có thể ôm cô như thế này mà ngủ.
Sáng sớm, Hàn Tinh Tinh gọi điện hẹn cô ra ngoài dạo phố,nghĩ cũng thấy kì lạ, Hàn Tin


Lamborghini Huracán LP 610-4 t