XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1791 lượt.

tiếc không?” Cố Tịch muốn khóc, sắp đi mà còn cho cô leo cây.
“Tịch Tịch, thật sự xin lỗi cậu. Tớ sẽ gọi điện trả vé, đợi lát nữa sẽ gửi thông tin khách sạn cho cậu. Tịch Tịch, đừng giận nhé, cậu hãy chơi thay tớ, chụp nhiều ảnh vào, về rồi tớ sẽ báo cáo tiến độ với cậu”, giọng nói lộ ra vẻ e thẹn. Cố Tịch dù buồn bực cũng vô ích, đã biết Phi Phi này trọng sắc khinh bạn rồi mà.
Cố Tịch đành một mình lên xe đến sân bay. Nghĩ Phương Phi ban đầu khi nghe nói đi Đại Liên chơi còn sung sướng hơn mình nhiều, máy bay khách sạn đều do một tay cô nàng đặt. Kết quả chuẩn bị xong hết mà cô nàng lại vì Tiết Khải mà từ bỏ cơ hội, thật đáng tiếc. Xem ra Phương Phi động lòng thật rồi, thôi, chỉ cần họ ổn là cô cũng vui. Cố Tịch quét sạch nỗi buồn, quyết định lấy lại tinh thần.
Qua hai giờ bay, Cố Tịch đến Đại Liên. Cô vừa ra khỏi sân bay đã gửi tin nhắn cho Vi Đào, lúc này chắc anh đang học. Rất nhanh, tin nhắn của anh đáp trả, “Anh vẫn đang học, không thể đến đón em. Khách sạn nào? Tối anh sẽ tới”. Cố Tịch mở nhanh tin nhắn Phương Phi gửi, báo anh biết tên khách sạn, Vi Đào hẹn tối gặp nhau.
Cố Tịch vẫy taxi đến thẳng khách sạn.
Vào khách sạn, Cố Tịch đọc tên Phương Phi cho nhân viên lễ tân. Cô gái đó xác thực thông tin đặt phòng rồi làm thủ tục cho cô. Nhân viên phục vụ dẫn cô đến phòng. Cố Tịch lấy đồ đạc ra sau đó tắm rửa, rồi ngủ một giấc.
Không biết bao lâu sau, điện thoại nhấp nháy sáng trong gian phòng mờ tối. Cố Tịch mơ mơ hồ hồ nghe máy, giọng Vi Đào vang lên, “Dậy đi nào”. Cô cười lười nhác, “Hi!”. Sao anh biết cô đang ngủ? Cô nhìn đồng hồ trên điện thoại, sắp sáu giờ tối rồi.
“Anh ở sảnh khách sạn, em ở phòng nào, anh lên tìm?”, giọng Vi Đào bỗng dịu lại.
Cố Tịch nghĩ ngợi rồi báo số phòng, 1328.
Cúp máy rồi, Cố Tịch vội ngồi dậy, vào phòng tắm rửa mặt, ngắm mình trong gương, chắc chắn đầu tóc không rối bời, quần áo không xộc xệch, rồi mới yên tâm.
Chuông phòng vang lên, Cố Tịch hỏi là ai, Vi Đào trả lời: “Anh đây”. Cố Tịch mở cửa, Vi Đào mặc âu phục, cười tủm tỉm, một tay chống lên cửa, nhìn đẹp trai chết đi được. Cố Tịch cười khẽ, để anh vào phòng, Vi Đào vào phòng, đảo mắt, “Phương Phi đâu?”.
Cố Tịch thở dài, đóng cửa, “Cô ấy không tới, bảo đi du lịch với Tiết Khải”. Vi Đào nghe thế thì sắc mặt không đổi, chậm rãi quay lại ôm cô vào lòng, “Vậy cũng tốt, không có kẻ phá đám”. Cố Tịch trừng mắt, “Ngày nào anh cũng đi học, cô ấy không tới thì em phải chơi một mình rồi, chán chết đi được”. Vi Đào nhéo mũi cô, “Hay anh cúp học đi chơi với em?”. Cố Tịch lắc đầu, đương nhiên là không được. Hiếm khi được tham dự khóa tập huấn của tổng bộ, cô không hiểu chuyện đến mấy cũng không thể để anh từ bỏ.
Vi Đào thấy cô ủ rũ không vui thì quyết định đưa cô đi ăn hải sản hoành tráng. Cố Tịch thay đồ, hai người xuống dưới, ra khỏi khách sạn.
Buổi tối Vi Đào cũng hẹn cả bạn anh ở Đại Liên ra, mọi người nghe anh nói dẫn bạn gái tới là hứng chí đòi gặp. Kết quả bạn bè của Vi Đào ở Đại Liên đều đến đông đủ, vừa nhìn thấy Cố Tịch liền ồ lên, bảo Vi Đào chả ra gì, bạn gái xinh đẹp như vậy mà cứ giấu một mình. Cố Tịch bị sự nhiệt tình của họ làm cho đỏ mặt, chỉ yên lặng ngồi cạnh Vi Đào. Có thể nhận ra đám bạn này với anh quan hệ rất thân thiết, đặc biệt là một người tên Đàm Tinh Vũ, Vi Đào và anh ta bá cổ khoác vai vô cùng thân mật. Cố Tịch rất tò mò nhìn họ, không ngờ Vi Đào trầm tĩnh bình thản cũng có một mặt hào sảng như vậy. Nghe anh giới thiệu mới biết, hóa ra anh học đại học ở Đại Liên, đây đều là bạn thân thời đại học của anh. Đàm Tinh Vũ là bạn thân kiêm đồng bọn sống chết có nhau của anh.
Mọi người hiếm khi có dịp tụ tập nên uống thả ga. Vi Đào cũng không kiềm chế như bình thường, ăn uống no say với mọi người. Đàm Tinh Vũ chọc anh, khi nào thì phát quả bom “thiệp cưới”? Mọi người cùng hùa theo gọi chị dâu, chị dâu. Mặt Cố Tịch đỏ tới phát nóng cả lên, đầu cúi thấp sắp xuống tận ngực, bảo cô làm sao trả lời đây? Vi Đào nhướng khóe môi, nói với mọi người, “Các cậu thấy đó, cô ấy không chịu, tôi đành tiếp tục cố gắng thôi”. Mọi người lại vào hùa dụ dỗ Cố Tịch, nói với người đàn ông tốt như Vi Đào thì đừng do dự, họ làm chứng, người đàn ông này tuyệt đối xứng đáng để lấy làm chồng. Cố Tịch mặt đỏ tía tai, chỉ có thể vùi đầu vào lòng Vi Đào, anh cười to, “Mọi người mau chuẩn bị phong bao đi là vừa”. Cả đám hoan hô rầm rộ, lúc nào cũng sẵn sàng!
Cả tối, mọi người đều rất hứng khởi. Cơm no rượu say xong, bọn họ lưu luyến tạm biệt nhau. Cố Tịch nhìn Vi Đào và Đàm Tinh Vũ bá vai đứng nói chuyện mãi, cô chỉ mỉm cười nhìn họ. Đêm nay cô phát hiện một vẻ mặt khác của Vi Đào, thấy anh và người ta hứng chí oẳn tù tì uống rượu, thấy anh và Đàm Tinh Vũ cùng hát Tình bạn vạn tuế. Hóa ra anh cũng có mặt phóng túng. Cô cười trong lòng, anh như vậy càng quyến rũ hơn nhiều.
Tạm biệt mọi người rồi, Đàm Tinh Vũ nói sẽ đưa họ về. Vi Đào cũng không khách sáo, kéo Cố Tịch vào trong xe. Vừa vào xe, đầu anh đã gục xuống vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào má cô, anh uống khá nhiều. Cố Tịch xót xa vuốt mặt a