Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
nh, rất nóng, “Anh uống say rồi hả?”. Vi Đào lắc đầu, “Không”.
Đàm Tinh Vũ nhìn họ qua gương chiếu hậu, “A Đào, tửu lượng của cậu sao lại kém đi rồi?”. “Tôi còn uống được mà”, Vi Đào lắc đầu, tỏ ra không phục.
Đàm Tinh Vũ mỉm cười hỏi, “Hai người ở khách sạn nào?”. Cố Tịch cười ngượng, “Bọn em không ở cùng khách sạn”. Vi Đào nhìn cô, bình thản nói tên khách sạn của cô. Cố Tịch trừng mắt với anh, “Anh ở đâu?”. Vi Đào nhếch môi, “Giống em”. Cô Tịch trừng mắt cảnh cáo anh, đừng nói bậy để người ta hiểu lầm. Vi Đào lại phớt lờ, trò chuyện với Đàm Tinh Vũ.
Rất nhanh đã đến trước cửa khách sạn, Đàm Tinh Vũ bảo họ muốn đi đâu chơi cứ để anh ta sắp xếp. Vi Đào nói sẽ không khách sáo, rồi Đàm Tinh Vũ chào từ biệt.
Cố Tịch đấm anh, “Sao anh cứ đòi đưa em lên, bảo anh ấy đưa anh về không được à?”. Cô tưởng Vi Đào vì muốn đưa cô lên lầu mới không ngồi xe Đàm Tinh Vũ về. Vi Đào không nói gì, choàng tay ôm cô đi về phía thang máy.
Anh đưa cô đến cửa, Cố Tịch lấy thẻ phòng ra mở cửa, sau đó chặn lại, nói khẽ, “Anh cũng về sớm đi, ngày mai còn đi học”. Vi Đào chỉ nhìn cô, không nói gì. Cố Tịch nhìn nụ cười tủm tỉm của anh, ánh mắt có một sự dịu dàng khác thường thì mềm lòng, kiễng chân hôn lên má anh, “Chúc ngủ ngon”. Vi Đào trước khi cô lùi lại đã choàng tay ôm lấy eo cô. Nụ hôn cuồng nhiệt mang theo hương rượu thơm nồng nàn tràn ngập miệng cô, khiến cô say đắm. Anh nhìn cô, hôn nhẹ lên khóe môi cô một cái rồi chậm rãi buông ra, “Chúc ngủ ngon”.
Cố Tịch đứng cạnh cửa, nhìn anh từ từ lui ra, chút mềm yếu trong lòng như đang trỗi dậy, sự dịu dàng hiếm thấy lúc nào cũng khiến người ta khó chống cự hơn sự ngang ngược. Môi cô nhướng lên, đang định xoay người vào phòng thì lại thấy anh đứng trước phòng 1326 kế bên, cô thắc mắc nhìn bóng anh, anh quên gì sao?
Chỉ thấy Vi Đào lôi ra một tấm thẻ từ túi quần, quẹt lên khe ổ khóa, “cách” một tiếng, cửa phòng bên cạnh mở toang.
Cố Tịch ngẩn người! Cô run rẩy đưa tay lên chỉ anh, “Anh… anh…”. Mãi mà không nói được một câu hoàn chỉnh, bởi đã giật mình chết khiếp rồi.
Vi Đào hơi quay sang, cười mỉm, “Buổi tối khi cần có thể gọi anh bất cứ lúc nào”, nói xong nháy mắt một cái rồi vào phòng.
A a a… Cố Tịch gào thét trong lòng, nhìn cửa phòng 1326 đóng lại. Trời ơi! Anh đã đổi phòng từ bao giờ, sao có thể chạy đến kế bên phòng cô?
Dã thú
Cố Tịch hoàn toàn không biết mình đã vào phòng thế nào, trong đầu toàn là cảnh Vi Đào vào phòng 1326. Thật… thật là bỉ ổi, dám lén lút đặt phòng kế bên, còn giấu như thật nữa chứ. Chẳng lẽ anh đã đặt phòng lúc tối nay đến đón cô? Không đúng, rõ ràng khi cô check-in, nghe cô gái tiếp tân khi kiểm tra phòng đã nói 1326 có người đặt rồi?
Cố Tịch nghĩ mãi vẫn không hiểu, mang theo một bụng thắc mắc, cô đi tắm. Cầm máy sấy ngồi trên giường sấy tóc mà vẫn nghĩ về chuyện đó, không lẽ người ở phòng bên cạnh sau khi cô đến đã trả phòng đúng lúc? Trùng hợp thế sao? Cố Tịch càng nghĩ càng băn khoăn. Tóm lại, Vi Đào bỗng dưng ở phòng 1326 là chuyện vô cùng kỳ dị.
Bỗng, chuông cửa reo vang. Cố Tịch bấm nút tắt máy sấy, nhìn cửa phòng. Bên ngoài vẳng đến tiếng Vi Đào, “Tịch Tịch, anh đây”. Cố Tịch nhảy xuống giường, đang định mở cửa thì bất cẩn vấp vào dây điện của máy sấy, cơ thể lảo đảo đụng vào ghế trước bàn trang điểm, chiếc ghế đổ “rầm” xuống. Cố Tịch nén cơn đau ở chân, dựng ghế lên, tiếng gõ cửa lại vang lên, Cố Tịch đáp, “Em ra ngay”.
Cô đứng sau cửa, xoa xoa chỗ đau rồi mở cửa. Vi Đào đã thay đồ thường, đứng bên ngoài trông rất thanh lịch.
Vi Đào bình tĩnh nói, “Cô ấy chỉ hỏi anh khách sạn nào tốt, anh đề cử chỗ này”.
“Vậy cũng không thể là chúng ta cùng đặt được!” Cố Tịch hừ một tiếng, quay đi, càng nghĩ càng tức, Phi Phi mà cũng giấu cô. Cô lao đến giường, chụp lấy điện thoại định gọi cho Phương Phi. Vi Đào vội kéo cô lại, “Làm gì thế?”. Cố Tịch hất tay anh ra, “Tìm Phi Phi”.
Vi Đào buông tay, nhún vai rồi ngồi xuống giường.
Điện thoại vừa thông thì Cố Tịch đã tức giận hỏi, “Phi Phi, tại sao trước khi đặt phòng không nói tớ biết là Vi Đào ở kế bên? Phương Phi nghe cô gầm lên thì vội cười giả lả, “Tớ cũng sau đó mới biết mà”. “Cậu lừa ai thế hả? Có thể nào trùng hợp ở cạnh nhau thế không?”, vừa nói vừa trừng mắt nhìn Vi Đào, anh vẫn tỏ ra bình thản như không.
“Tịch Tịch, thế chứng tỏ hai người có duyên biết bao, có phận biết bao, tâm linh tương thông”, Phi Phi lại còn dùng lời lẽ ngọt ngào dỗ dành cô.
Cố Tịch nghiến răng, “Đồ trọng sắc khinh bạn, dám cho tớ leo cây nữa chứ”. Rõ ràng là Phương Phi và Vi Đào có âm mưu nên họ mới đặt cùng một khách sạn.
“Tịch Tịch, thực ra tớ có chuyện muốn khai với cậu, cậu hứa không giận nhé”, Phi Phi lí nhí.
“Chuyện gì?”, Cố Tịch trừng mắt nhìn Vi Đào, khó nén cơn giận.
“Cậu hứa không giận thì tớ mới nói”, Phương Phi gian xảo, kỳ kèo trả giá.
Cố Tịch nén cơn giận, nghĩ rằng chuyện hợp mưu cũng làm rồi, còn việc gì đáng ghét hơn nữa, “Được, tớ không giận, cậu nói đi”.
Phương Phi