Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

ể nắm chặt ga giường, căng cứng. Nhưng rất nhanh, mười ngón tay được anh nắm chặt, anh nắm tay cô, từ từ tiến vào. Cô cắn chặt môi, chỉ sợ tiếng hét của mình phá thủng trần nhà, bay tận lên trời.
Đàn ông, cho dù là người trầm tĩnh nhất, một khi đã lên giường, thì cũng như một con dã thú được phóng thích, cuồng bạo và hung tợn. Cuối cùng anh đã chinh phục được cô. Tiếng hét của cô và cơ thể căng cứng đánh mạnh vào tim anh, cảm giác hai tầng hạnh phúc chinh phục và sở hữu khiến anh không thể nhẫn nại được nữa. Anh ôm chặt cô, tiếp tục chiếm hữu, sự mạnh bạo và cả dịu dàng đã cuốn sạch cơn đau của cô, thay vào là niềm khoái cảm ngất trời. Cô co rúm người, tim thắt lại, toàn thân run lên như bị co rút, còn anh đã đạt đến cực điểm trong sự ấm áp.
Cô yếu ớt nép mình bên người anh, nghe nhịp tim từ từ bình ổn. Anh hạnh phúc đến mức muốn gầm lên, ôm chặt lấy cô, lảm nhảm bên tai cô, “Tịch Tịch, anh yêu em”. Cô thỏa mãn nằm bên cạnh, cảm nhận cơ thể anh mang đến cảm giác an toàn chân thực nhất, nhẹ nhàng nói thầm, “Em cũng rất yêu anh”. Hóa ra, kết hợp hoàn toàn với người mình yêu lại kỳ diệu và xúc động đến thế.






Phụ huynh
Khi Cố Tịch mở mắt ra, ánh nắng đã xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng đến giường. Cô nhúc nhích, toàn thân không chỗ nào là không đau nhức, còn đau khổ hơn cả chết. Cô lẩm bẩm rồi từ từ di chuyển hai chân. Làn da không có gì che đậy dưới tấm ga giường, cảm giác thật trống trải, cô kéo ga giường quấn mình chặt hơn, đầu óc vẫn hỗn độn, trên chiếc giường lớn đã không thấy bóng Vi Đào đâu.
Cố Tịch cố gắng lắc đầu, lờ mờ nhớ ra sau khi anh bám lấy cô đòi một nụ hôn sâu thì nói phải đi học. Cố Tịch nhờ ánh nắng chiếu lên ga giường, nhìn những dấu vết trên cơ thể, ký ức tối qua như thủy triều ập tới. Máu dồn lên mặt, lần đầu nhận ra một người bình thản như anh cũng có thể hoang dại đến thế, đơn giản như một con dã thú, ăn sống nuốt tươi cô. Cô thẹn thùng nhấc tay lên che ngang mắt, mỗi lần động đậy đều khiến toàn thân nhức mỏi, làn da in hằn dấu vết anh để lại. Cố Tịch cắn môi, cố gắng tẩy sạch ký ức trong đầu, nhưng nó cứ xuất hiện mãi. Nghĩ đến gương mặt đẹp trai chết người khi đạt khoái cảm, trên trán lấm tấm mồ hôi, lấp lánh trong bóng tối, theo từng cử động mạnh mẽ mà rơi xuống ngực cô, cô lại thấy cảm động. Trong cảnh cuồng nhiệt và kích thích như thế người đàn ông này vẫn toát lên một sức quyến rũ chết người, cô bỗng cảm thấy rất tự hào, người mà anh ôm chặt là cô!
Cố Tịch nghĩ ngợi rồi bất giác cười thành tiếng, hóa ra cơ thể anh cũng không kém gì những anh chàng cơ bắp trong phòng tập, cảm giác tiếp xúc rất tuyệt. Cô thở nhẹ rồi xoay người, vùi mặt vào gối, đỏ mặt kêu khẽ, cô đúng là đồ háo sắc, còn hồi tưởng lại niềm vui cực độ anh mang lại. Thiên sứ chính nghĩa trong đầu đang chỉ trích sự phóng túng của cô, Cố Tiểu Tịch, mày có thể nào đàng hoàng được không? Có cô gái nào ngay sau đêm đầu tiên lại cười thầm như mày không, chắc không phải anh ấy muốn “ăn” mày, mà là mày muốn “được ăn”! Một Cố Tiểu Tịch tự do khác lại đang cười như điên, rõ ràng là vui muốn chết, thế mà còn làm bộ làm tịch, tối qua là ai la hét đến độ trần nhà muốn rung cả lên? Cô nhớ rằng Vi Đào rất phấn khích vì tiếng kêu của cô, ôm cô thì thầm rằng, “Cưng à, tiếng của em rất hợp để kêu”. Đừng sống nữa, cô ngờ nghệch cảm thấy xấu hổ, cơ thể lại đỏ ửng lên, mất mặt quá!
Cũng may anh đã rời đi trước khi cô tỉnh dậy, nếu không cô thật không biết phải đối mặt với anh thế nào. Tuy nhiệt tình tối qua đến rất đột ngột, nhưng trong lòng cô không hề ghét bỏ, có lẽ là do khát vọng của anh quá mãnh liệt, khiến cả cô cũng hiểu rõ rằng ngọn lửa giữa hai người lúc nào cũng có thể bùng cháy. Nhưng sự xấu hổ thẹn thùng của con gái lại nhắc nhở cô không thể tỏ ra quá tùy tiện trước mặt Vi Đào, nên cô cần thật từ từ chậm rãi để đối diện với anh.
Vi Đào đưa Cố Tịch đến trung tâm mua sắm cạnh khách chọn một bộ váy dài cổ cao, đường cắt may khéo léo rất tôn vóc dáng hoàn hảo của cô. Hai người đón taxi đi ăn.
Vi Đào dắt tay Cố Tịch vào một nhà hàng Ý có tên là Barolo, Cố Tịch vừa vào đã bị cuốn hút bởi khung cảnh nơi đây, rất thanh lịch tao nhã.
Cô phục vụ dẫn hai người đến chỗ đã đặt trước, rồi cả hai ngồi xuống. Nghe Vi Đào giới thiệu, đây là nhà hàng Ý rất nổi tiếng ở Đại Liên, khung cảnh lẫn thức ăn đều tuyệt vời, hơn nữa có rất nhiều người ngoại quốc đến đây. Cố Tịch nhìn quanh, quả nhiên phát hiện ra hết chín phần mười là người nước ngoài, mà đều là tình nhân. Khung cảnh ở đây rất hợp để các đôi hò hẹn, Cố Tịch thấy thích ngay.
Vi Đào thay cô đề cử mấy món đặc sản ở đây, nhân viên ghi lại rồi rời đi.
Anh thò tay qua bàn, nắm lấy tay cô, “Thích không?”. Cố Tịch mỉm cười gật đầu, “Rất tuyệt”. Ánh đèn vàng, giá cắm nến tao nhã, mỗi một góc đều toát lên vẻ lãng mạn. Vi Đào vuốt tay cô, mỉm cười, “Lát nữa còn có người đến”. Cố Tịch hơi ngớ ra, “Ai?”. Lẽ nào tối nay không phải cuộc hẹn của họ sao? Anh còn hẹn bạn? Nếu tụ tập thì tại sao chọn chỗ