Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.
ồi”. Nụ cười nhẹ nhàng nhưng rất đẹp.
Cảm giác của Khổng Diễm bây giờ cũng giống như bị ai đó bắt nuốt cả quả trứng luộc, nghẹn không thở được, từ khí quản đến lồng ngực đều bị chèn ép rất khó chịu. Rốt cuộc đây là sao, Vi Đào không chỉ dẫn cô ta đến, còn… tuyên bố họ đã kết hôn? Không thể, tuyệt đối không thể! Mẹ Vi Đào chưa đồng ý, họ sao có thể kết hôn được? Hừ, chắc chắn là chỉ nói miệng để hù dọa người khác thôi.
Khổng Diễm cố gắng bình ổn sắc mặt, cô ta cũng không phải là kẻ ăn chay[1'>, làm sao có thể tức đến mất lý trí chỉ vì câu nói đó của họ. Khổng Diễm nặn ra một nụ cười, nhướng mày với Lạc Tịnh, “A Tịnh, chuyện Vi Đào kết hôn lớn như vậy mà cũng không thông báo chúng mình, kỳ quá nhỉ”. Ngụ ý là, anh không thể lén lút kết hôn. Hôm trước họ mới gặp Cố Tịch, hơn nữa thái độ mẹ anh rõ ràng như vậy, chuyện kết hôn anh nói chắc chắn là giả.
[1'> Ăn chay: Ý nói không lợi hại, dễ bị bắt nạt, dễ đối phó.
Bà xã? Trái tim Khổng Diễm như bị ai khoét một lỗ, gió lạnh ùa qua, trái tim đông cứng. Anh… anh gọi người ta là bà xã, anh đã là ông xã của người khác. Điều đó như một mũi tên nhọn làm rách nốt hy vọng cuối cùng của cô ta, cô ta không thể chấp nhận.
Khổng Diễm nổi khùng lên, gạt mọi thứ bát đũa trên bàn xuống đất, phát ra âm thanh loảng xoảng kinh người. Ánh mắt mọi người trong nhà hàng tập trung hết vào chỗ họ.
Vi Đào nắm chặt tay Cố Tịch, nụ cười vẫn thế, quay lại gọi, “Phục vụ, làm phiền đổi bộ khác giúp chúng tôi”. Rồi anh thu ánh mắt, quay sang nhìn Cố Tịch, nụ cười càng tươi, “Đừng sợ”. Cố Tịch cười đáp lại, “Em không sợ”.
Khổng Diễm trừng mắt nhìn hai người đang nhìn nhau tình tứ, lửa giận trong lòng cuối cùng phun trào, cô ta đứng phắt dậy, chiếc ghế phát ra âm thanh chói ta. Những ánh mắt vừa quay đi lại tập trung về, mấy người này đang diễn gì vậy?
Lạc Tịnh cũng vội đứng lên kéo bạn, lắc đầu đưa mắt ra hiệu, “Diễm Tử!”.
Khổng Diễm đã mặc kệ tất cả, kéo tay Lạc Tịnh, “Chúng ta đi!”, sau đó giận dữ trừng mắt với Vi Đào, “Tôi sẽ chờ xem mẹ anh có đồng ý cho cô ta bước vào nhà không!”.
Vi Đào nhún vai, cứ tự nhiên. Kết hôn đã là sự thực, không chấp nhận cũng phải chấp nhận.
Khổng Diễm cuối cùng tức tối bỏ đi, Lạc Tịnh vội xách túi đuổi theo, “Diễm Tử, Diễm Tử, đợi tớ với!”.
Nhân viên phục vụ lúc này mang bộ bát đũa mới đến, nhìn hai người bỏ chạy, có vẻ choáng váng, bây giờ là sao đây?
Vi Đào ra hiệu cho phục vụ gọi món, Cố Tịch nắm tay anh, “Cô ta… chắc không sao chứ?”. Phụ nữ trong tình huống này thường mất bình tĩnh, liệu cô ta có gặp tai nạn, chẳng hạn va xe, té ngã?
Khóe môi Vi Đào giật giật, “Vậy chúng ta có cần đi theo quan tâm thăm hỏi không?: Bây giờ họ mà xuất hiện, e rằng Khổng Diễm không chỉ lật bàn lật ghế mà còn lật cả người luôn.
Cố Tịch nhìn anh, làm thế có phải hơi quá đáng? Khổng Diễm tức đến nỗi mặt mày méo mó, tuy cô cũng rất muốn cho cô ta ngậm miệng, nhưng thấy cô ta như vậy, hình như cũng có chút không nỡ.
“Em thương hại cô ta, nhưng cô ta thì không nhẹ tay với em đâu”, Vi Đào cười khẽ. Tịch Tịch, không phải ai cũng hiền lành như em.
Vi Đào từ lúc bị mẹ gọi về nhà đã ý thức được rằng đã có vấn đề.
Đầu tiên là công ty của mẹ xảy ra chuyện, vô tình liên lụy đến Cố Tịch; tiếp đó khi Cố Tịch dự tuyển thì bị Lạc Tịnh làm khó; anh thoáng thấy có gì đó bất thường. Quả nhiên anh dò hỏi Gia Tuấn, liền có ngay đáp án.
Gia Tuấn vô tình kể cho Lạc Tịnh nghe chuyện đám cưới của hai người vì vấn đề bói toán mà tạm hoãn. Sau đó mẹ anh có chuyện ở công ty, Lạc Tịnh làm khó Cố Tịch. Vi Đào nghĩ đi nghĩ lại, điều duy nhất có thể liên hệ chính là Khổng Diễm. Gia Tuấn bảo nghe Lạc Tịnh nói rằng Khổng Diễm đã chia tay bạn trai. Trong lòng Vi Đào từ từ hiểu ra, nhưng anh cần phải chắc chắn.
Vì vậy Vi Đào đã vội về nhà. Khi trông thấy mẹ dắt Khổng Diễm vào, suy đoán trong lòng càng chắc chắn hơn. Khổng Diễm và mọi thứ đều liên quan tới nhau. Bề ngoài thì cô ta là công thần giải quyết khó khăn của công ty mẹ. Đúng thế, với quan hệ của bố cô ta, chỉ cần đụng ngón tay là mọi thứ lại suôn sẻ ngay. Nhưng anh đã ngầm trao đổi với anh trai, chuyện công ty mẹ gặp trở ngại xảy ra khá mập mờ. Vốn mọi thứ đang bình thường, bỗng dưng vì một câu thủ tục chưa đủ của bên sát hạch mà ngừng lại tất cả. Lưu Chính Cương đã điều tra, quả thực là do công ty đối thủ ra tay, nhưng chỉ dựa vào công ty đó thì không thể làm được tới mức này. Giải thích hợp lý duy nhất chính là sau lưng công ty đó còn có người khác. Bàn tay đen có thể thao túng đến cỡ đó còn là ai? Đáp án đã rõ.
Anh nhìn thấy sự tác hợp cố ý của mẹ, càng hiểu rõ mục đích làm mọi thứ của Khổng Diễm, chính là muốn nhân lúc bố mẹ có hiềm khích với gia đình Cố Tịch, mà nhờ mẹ ủng hộ họ tái hợp. Lạc Tịnh làm khó Cố Tịch chắc chắn cũng vì Khổng Diễm mà ra, nếu không thì Lạc Tịnh và Cố Tịch không hề thân quen, hơn nữa còn là quan hệ cấp trên cấp dưới, cô ấy sẽ không dễ dàng ỷ mạnh hiếp yếu. Đến khi nhìn rõ tất cả, những động tác nhỏ của Khổng Diễm đã không còn khó đoán, cô ta nhất định sẽ lợi dụng mọi c