XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

ười, chí ít giọng bạn đã không còn oán trách nữa mà còn có chút nũng nịu.
Cuối cùng mưa tạnh trời xanh rồi.
Phương Phi đã mệt cả ngày, tắm rửa xong lên thẳng giường định ngủ. Nhưng nghe giọng nói khe khẽ của Cố Tịch, cô lăn lộn mãi mới ngủ được. Nếu có ngày Tiết Khải cũng dỗ dành cô như vậy thì tốt quá, Phương Phi nhìn bức tường trống trải, từ từ khép mắt lại.
Phương Phi không biết hôm qua Vi Đào đã dỗ dành Cố Tịch thế nào, dù sao sáng dậy cũng thấy mây đen đã tan. Quả nhiên sức mạnh tình yêu là lớn nhất, dễ khiến người ta khóc và cũng khiến người ta cười. Lại thêm cô nàng Cố Tịch khá đơn giản, khi dỗ dành không tốn sức lắm. Người ngốc có cái phúc của người ngốc, càng giống Tịch Tịch thì càng dễ gặp được người đàn ông tốt. Cô cũng rất muốn mình đơn giản, không phức tạp, tiếc rằng vẫn thiếu một người đàn ông tốt thích mình.
Buổi tập huấn thứ hai lại nhìn thấy Lạc Tịnh. Cố Tịch mặt không cảm xúc, nhớ đến những gì Vi Đào nói, cô thực sự không có thiện cảm gì với Lạc Tịnh.
Lạc Tịnh cũng nhận ra vẻ lạnh nhạt của Cố Tịch, mắt hơi nheo lại. Cố Tịch hôm nay có vẻ khác, lẽ nào bị Diễm Tử nói trúng rồi? Lạc Tịnh cười lạnh trong bụng, xem ra mẹ Vi Đào cũng chẳng ưa gì Cố Tịch.
Phương Phi kéo Cố Tịch ngồi ở hàng sau, vừa đi vừa thì thầm, “Nghe nói ngày mai sẽ quyết định chia khu đó”. Cố Tịch gật nhẹ đầu, không nói gì, dù sao nếu phân cô đến nơi khác thì cô sẽ không đi.
Từ sáng đến tối lại là tập huấn dày đặc. Sau đó là thi, thi xong là thực hành, chủ quản Lâm đưa học viên đến Trung tâm Kế hoạch của tổng bộ, lấy ra một vài tư liệu trước đây để họ chia tổ kiểm tra, tìm ra vấn đề còn tồn tại trong đó. Cố Tịch và Phương Phi một tổ, cuối cùng tổ họ khảo sát nhanh nhất, toàn diện nhất, được điểm cao nhất.
Cố Tịch thấy Lạc Tịnh nhìn bảng thành tích mà chủ quản Lâm cầm, vẻ mặt khó đoán. Phương Phi và Cố Tịch nắm chặt tay nhau, Lạc Tịnh dù muốn soi mói cũng không có cơ hội.
Buổi tối hai người ra ngoài dạo phố, tìm một tiệm làm tóc để gội đầu. Mấy ngày nay vừa bận vừa mệt, làm cô bơ phờ quá.
Sáng hôm sau, bảng thành tích và phân chia khu vực đã có.
Cố Tịch nhìn, thầm sửng sốt, cô được phân đến trung tâm HZ, chính là khu vực thuộc quản lý của thành phố W. Còn Phương Phi lại được phân đến trung tâm HN, ở miền Nam. Cô nhìn Phương Phi, vẻ mặt khó tin, Lạc Tịnh lại không làm khó cô sao? Phương Phi cũng thắc mắc như vậy, nhưng rất nhanh đã cười nói, “Cậu nghĩ nhiều làm gì, kết quả này tốt quá rồi”.
Đúng, bây giờ đã nhận lệnh rồi. Cô sẽ yên tâm về lại W, những việc khác không quản nữa.
“Phi Phi, mẹ cậu thật nỡ cho cậu đi sao?” Thực ra nhà họ Phương cũng chỉ có một cô con gái, bây giờ lại còn đi xa, chú và dì làm sao đây?
“Yên tâm, mẹ còn chê tớ phiền phức kìa. Không chừng tìm một anh chàng miền Nam nào đó cưới là được rồi.” Phương Phi nói nhẹ bẫng, nhưng trong lòng chắc chắn không nỡ.
Cố Tịch nhìn Phương Phi, lại nghĩ đến Tiết Khải, gần đây cô bạn không mấy khi nhắc tới anh, không biết họ đã tiến triển ra sao.
Các học viên đều không có ý kiến gì về việc phân chia khu vực. Tổng bộ bảo mọi người quay về công ty cũ bàn giao, trong vòng một tuần sẽ nhận nhiệm vụ mới.
Cố Tịch và Phương Phi về khách sạn làm thủ tục trả phòng, lại gặp Lạc Tịnh ở đại sảnh, lần này còn có Khổng Diễm bên cạnh. Cố Tịch thầm cười lạnh, bọn họ không phải cố ý tới vui vẻ đưa tiễn mình chứ?
Phương Phi thấy họ tiến đến thì nắm lấy tay Cố Tịch, Cố Tịch nắm lại tay bạn, khóe môi nhướng nụ cười, không sao!
“Cô Cố sắp đi rồi à?” Khổng Diễm lên tiếng trước, môi nở nụ cười nhưng không mấy thân thiện.
Cố Tịch cười, gật đầu, “Tập huấn kết thúc rồi”. Nếu không đi thì không biết họ sẽ còn nghĩ ra thủ đoạn gì. Nhớ đến những gì cô ta làm, cô thực sự chẳng thể nào thích nổi.
“Thật tiếc, tôi còn định mời cô Cố đi ăn. Ôi chao, tôi quên chưa tự giới thiệu, tôi tên Khổng Diễm, bạn thân của Lạc Tịnh.” Nhìn vẻ mặt hối tiếc giả tạo của đối phương, Cố Tịch cười, đưa tay ra bắt lại bàn tay chủ động của cô ta, “Hân hạnh, cô Khổng”.
Lạc Tịnh thấy Cố Tịch bình thản thì kéo Khổng Diễm, “Đi thôi”.
Khổng Diễm rút tay lại, “Hy vọng lần sau có cơ hội trò chuyện”, Cố Tịch gật đầu. Khổng Diễm khoác tay Lạc Tịnh đi, được mấy bước thì bỗng quay lại cười điệu đà, “Đúng rồi, nói giúp tôi với Vi Đào là lần trước có món quà quên chưa đưa cho anh ấy, khi nào rảnh tôi sẽ mang tới cho anh ấy”. Cố Tịch nhìn vẻ đắc ý của cô ta, ngẩn ra vài giây rồi nở nụ cười, “Được, tôi cảm ơn trước thay anh ấy”. Món quà cô ta nói chắc là cái áo sơ mi kia, Vi Đào tuyệt đối sẽ không nhận. Khổng Diễm không ngờ cô vui vẻ nhận lời như vậy, mà còn phóng khoáng chu đáo đến thế, nên mặt hơi biến sắc. Cuối cùng, cô ta cười cười, không nói gì, cùng Lạc Tịnh bỏ đi.
Phương Phi kéo tay Cố Tịch, “Ả kia huênh hoang quá, còn dám nhắc đến Vi Đào trước mặt cậu!”.
Cố Tịch cười rồi nhún vai, cô ta có gì mà không dám, chuyện ghê gớm hơn còn làm được nữa là… Cố Tịch khoác tay Phương Phi tiếp tục làm thủ tục trả phòng, xách hành lý rời khỏi khách sạn.
Bây giờ cô chỉ muốn