Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.
.
Vi Đào nhìn biển đèn ngoài cửa sổ, ai lợi dụng ai, ai phản bội ai? Anh không muốn so đo nữa, trong lòng chỉ nhớ một người, cô mới là người quan trọng nhất.
Đầu óc Cố Tịch từ từ chuyển động, “không được làm bậy”, “làm rất nghiêm túc”. Anh… Mặt cô như đóa hoa bị gió xuân thổi qua, cứ đỏ lên từng chút một, đồ háo sắc! Cố Tịch xấu hổ chạy ra khỏi phòng. Vi Đào nghe thấy Gia Tuấn kêu lên, “Tịch Tịch, sao chị cướp Coca của em?”. Ánh mắt lại rơi xuống tờ báo, lời dì dặn phải nghe, tháng Mười ơi tháng Mười, có phần dài quá!
Giải quyết xong tai họa, cuộc sống hai người dần bình yên, Cố Tịch lại rơi vào sự xấu bụng của Vi Đào, thường xuyên bị chọc đến nhảy dựng lên. Mỗi lần cô nghiến răng nhìn Vi Đào, Gia Tuấn sẽ thong thả đi qua trước mặt cô, “Cho anh ấy thành thái giám đi chị, em giúp chị”. “A a a!!!”, Cố Tịch chỉ có thể giậm chân hét lên, “Hai người hùa nhau bắt nạt tôi!”.
Vi Đào không ngước lên, “Sáng mai ăn tào phớ hay là váng đậu?”. Bây giờ mỗi ngày anh đưa cô đi làm, đều chuẩn bị sẵn cho cô một phần ăn sáng.
Cố Tịch vốn đang tức tối, nhưng nghe nhắc đến đồ ăn là sắc mặt lại dịu ngay, nghĩ ngợi một giây, “Tào phớ”.
“Bỏ nhiều thứ vào nhé?”, Vi Đào tiếp tục vừa bận rộn vừa hỏi.
Cố Tịch từ từ sán lại gần, “Dạ, phải kèm nhiều quẩy nhé”. Cô hoàn toàn quên hình như lúc nãy vẫn đang giận dỗi ai đó.
Vi Đào đợi cô đến gần, tay rất tự nhiên ôm lấy, cô ngồi lên đùi anh, anh áp mặt vào má cô, tiếp tục nhìn máy tính, “Thích loại này không?”.
Cố Tịch nhìn màn hình, “Cái này làm sao treo lên được?”. Thần kỳ quá, cái đồng hồ to như giấu sau bức tường, lóe lên ánh sáng lúc ẩn lúc hiện.
“Không biết. Nếu thích thì chúng ta cũng làm một cái.” Vi Đào vừa di chuyển con chuột máy tính, vừa hôn lên mặt cô.
“Ban công này cũng đẹp quá, em thích”, Cố Tịch chỉ vào một tấm ảnh, khẽ kêu lên.
Vi Đào lưu tấm ảnh lại, tiếp tục xem. Phòng ngủ, phòng ăn, phòng khách, thậm chí cả phòng bếp, chỉ cần Cố Tịch nói đẹp là anh đều lưu lại.
Cuối cùng, Vi Đào ôm Cố Tịch, giọng trầm trầm, “Ngày mai chúng ta đi chọn nhà”.
…
Cố Tịch thực sự muốn đầu óc linh hoạt hơn, nhưng dù nhanh thế nào cũng không bằng sức hành động của ai đó.
Khi Cố Tịch bị Vi Đào dẫn đến trước một tòa nhà mới, cô ngớ người. Anh không chỉ nói suông mà đã chọn nhà từ lâu, choáng váng, liệu có phải mọi việc đều nằm trong kế hoạch của anh không?
Vi Đào thấy cô đờ đẫn thì cúi xuống sát mặt cô, “Không hài lòng chỗ này thì đổi chỗ khác”, vừa nói vừa định ôm cô đi tiếp.
Cố Tịch vội kéo anh lại, “Em không nói là không thích, chỉ có điều chỗ này đắt quá”. Đây là nơi gần sông, lại nằm trong khu cao cấp nhất, nghe nói là giá cả trên trời.
Vi Đào ôm cô, thì thầm bằng giọng chỉ cô nghe thấy, “Nơi này có cửa sổ to chạm đất nhìn ra cảnh sông, buổi tối không kéo rèm cửa cũng không sao”. Tim Cố Tịch thắt lại, anh biết? Có dòng hơi ấm lưu chảy trong tim cô. Cô từng nhắc trong chương trình rằng căn nhà mình thích nhất sẽ có cửa sổ to chạm đất, nhìn qua cửa sổ ra màn đêm, cảm giác thật tuyệt vời. Cố Tịch hoàn toàn chìm đắm trong nỗi xúc động, mà ai đó đang nghĩ trong nụ cười gian xảo rằng, đứng trước cửa sổ và ôm cô liệu có tuyệt vời không?
Cũng may đầu óc bé nhỏ của Cố Tịch không hiểu ngụ ý của ai đó. Vi Đào ôm cô lên xem nhà, cuối cùng lấy một tấm ảnh mẫu nhà hai phòng về.
Cố Tịch cứ băn khoăn nhìn bảng giá, còn quá đáng hơn cả cướp tiền, tại sao nhà cửa bây giờ lại đắt như thế chứ?
Vi Đào đang thầm tính, bây giờ mua nhà, trang trí thêm ba tháng nữa, chắc có thể kịp dọn vào ở trong tháng Mười. Sau khi ổn định liệu có nên đi chọn vật dụng gia đình nữa? Giường chắc chắn là phải tuyệt nhất. Nghĩ đến giường, trong đầu bất giác hiện lên cơ thể nuột nà của Cố Tịch, bụng dâng trào một luồng hơi nóng. Anh lén nhìn một bên mặt Cố Tịch, phần cổ trắng nõn quyến rũ, anh ho khẽ, có phần khó chịu đựng.
Cố Tịch nghe tiếng ho, tưởng Vi Đào không khỏe nên lo lắng vuốt cổ họng anh, “Sao vậy?”.
Vi Đào nuốt xuống, yết hầu di chuyển dưới ngón tay cô, có… phần dằn vặt quá. Anh nghiêm túc, “Thời tiết khô quá”. Cố Tịch nhìn ra ngoài cửa, đúng là có hơi bụi, nhưng hôm qua mới mưa mà, cô không thấy khô hanh gì cả.
Vi Đào nhanh chóng chuyển chủ đề, “Sáng mai em đi công tác à?”.
Cố Tịch gật đầu, “Đi hai ngày”. Gần đây tổng bộ yêu cầu các trung tâm tiêu thụ tiến hành điều tra về hoạt động buôn bán trên thị trường, phần mẫu kiểm tra đã phát xuống. Nhân lực của trung tâm HZ không đủ nên phòng Kế hoạch cũng bị mượn đi. Cô phải theo lãnh đạo trung tâm đi điều tra thị trường.
“Ngày mốt anh cũng phải đến C.” Thành phố C là thị trường vòng ngoài, chắc cô cũng sẽ đi.
Cố Tịch kinh ngạc nhìn đôi mắt mỉm cười của anh, chợt hiểu ra, họ có thể gặp nhau ở C.
Sau khi chia tay hai ngày, Cố Tịch mong đợi gặp lại Vi Đào ở C. Nhưng khi cô nghe giám đốc trung tâm nói, Vi Đào đang đi cùng Tổng giám đốc Hà của đơn vị kinh doanh thuộc thành phố C thì sắc mặt cô như muốn xị xuống. Tổng giám đốc Hà là một người phụ nữ khoảng ba mươi lăm tuổi từng ly dị, rất thú vị. Lúc