Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.

à họ Khổng nữa. Giữa anh và Khổng Diễm đã không còn tình yêu trong sáng từ lâu rồi, lẫn vào đó là quá nhiều đòi hỏi và yêu cầu, anh không thể tin tưởng cô ta được nữa.
Về sau Lạc Tịnh gặp anh nói chuyện vài lần, khuyên anh về thành phố M. Công ty nhà họ Lạc đang tuyển người, nếu anh muốn thì có thể thử.
Vi Đào biết rõ Lạc Tịnh đang thay Khổng Diễm khuyên anh về, nên vào làm ở công ty hiện tại. Nhưng anh từ chối những lần gặp mặt mà Lạc Tịnh cố ý sắp xếp, anh và Khổng Diễm vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn.
Khổng Diễm sắc mặt tái nhợt, khóe môi run run, cô ta tưởng anh mãi mãi cũng không biết, “Em… em chỉ muốn tốt cho anh”.
Vi Đào cười, “Anh không trách em. Nhưng anh rất thất vọng về em, là tự em phá vỡ niềm tin anh dành cho em”. Cô ta đã cho anh một bài học, tin tưởng chẳng qua là sự bắt đầu của bội phản.
Khổng Diễm vẫn muốn giải thích nhưng Vi Đào đã đưa tay chặn lại, “Anh mong chúng ta chỉ tới đây thôi, em đừng làm khó Cố Tịch, cũng đừng làm khó nhà anh”. Hôm nay anh đến chính là muốn cảnh cáo cô ta, nếu cô ta còn đối phó Cố Tịch, anh sẽ không để cô ta yên.
Khổng Diễm cắn môi, khẽ gằn giọng: “Em không cam lòng”.
Vi Đào hừ lạnh, “Từ khi giở thủ đoạn với anh, em đã không còn tư cách rồi!”. Nhìn sắc máu trên gương mặt Khổng Diễm biến mất, tay cầm ly run bần bật, anh biết câu này nặng nề thế nào. Tiếc rằng, nỗi đau của cô ta đã không còn liên quan đến anh.
Đôi mắt Khổng Diễm rưng rưng, vẻ mặt đau khổ, “Em chỉ muốn giữ anh”. Bây giờ cô ta mới hiểu, anh sẽ không quay lại.
“Không người đàn ông nào chịu nổi khi bị phụ nữ đứng sau lưng khống chế.” Anh là đàn ông, cũng có tự trọng. Cô ta không nên tỏ ra lấn át anh ở mọi nơi mọi lúc.
Vi Đào nhìn thấy vẻ suy sụp trên khuôn mặt Khổng Diễm, trong lòng biết cô ta đã hoàn toàn thất bại, “Cũng đừng lôi kéo Lạc Tịnh, anh không muốn cả tình bạn với cô ấy cũng phải bỏ đi”. Lạc Tịnh là bạn thân của cô ta, nhưng không nên mù quáng trở thành kẻ tiếp tay. Nếu còn có lần sau, anh sẽ không mềm lòng nữa.
Nói xong, anh đứng lên, quay nhìn lại lần cuối, “Không tiễn em nữa”. Sau đó đi nhanh như gió, ném lên quầy một tờ tiền rồi dứt khoát ra khỏi quán.
Khổng Diễm đờ đẫn ngồi đó, đến khi cà phê nguội lạnh. Như trái tim cô ta, lạnh giá tựa băng.
Cố Tịch mở cửa, Vi Đào một tay chống lên khung cửa, thấy cô thì khóe môi cong lên. Cố Tịch lùi lại nửa bước, anh vào phòng, tiện tay đẩy cửa sau lưng, đóng lại.
Cố Tịch nhìn vẻ mệt mỏi trong mắt anh thì tim nhói đau, anh đã đi đâu? Trên người có chút vẻ lạnh lẽo, như mùi của gió, anh vừa ra ngoài về.
Vi Đào giơ tay kéo cô áp sát ngực mình, không khí bị ép đi hết, giữa họ chỉ có hơi thở của nhau. Anh vùi đầu thật sâu vào hõm cổ cô, đầu mũi lạnh giá trượt trên làn da cô khiến cô run lên. Cô muốn đẩy nhẹ, anh nặng quá, cái ôm quá chặt. Nhưng tay anh vẫn siết lại, như thể muốn hòa cô vào cơ thể mình. Lồng ngực bị ép tới không thở nổi, cô buộc phải ngước lên, khẽ hỏi, “Sao thế?”.
Vi Đào chỉ ôm chặt cô, không nói, cũng không giảm bớt sức nặng cơ thể. Cô vuốt tóc anh, không hỏi nữa, lặng lẽ chịu đựng sức nặng đó. Những mệt mỏi của anh toát ra như đam vào tim cô, xót xa quá.
Bên cổ có hơi ấm truyền lại, môi anh nhẹ nhàng chuyển động, “Anh đã đi gặp Khổng Diễm”. Cô cứng người, anh ôm chặt hơn, “Anh không thể để cô ta hại em nữa”. Có những lời cần phải nói rõ ngay từ đầu, nếu cô ta cứ chọc tới cô, anh sẽ đáp trả.
Cố Tịch xúc động, hạ giọng, “Em không sợ”. Dũng khí trong cô đều đến tư sự toàn tâm toàn ý của anh.
“Anh sợ”, giọng nói gần như lẩm bẩm của anh bay vào tai cô. Đầu Cố Tịch bỗng trống rỗng, tim co thắt lại, người đàn ông này cũng biết sợ ư? Một nỗi chua xót dâng lên tới mũi, tâm ý của anh, làm sao cô không hiểu, càng bảo vệ thì càng lo lắng.
Cô nâng đầu anh lên, nhìn vào gương mặt đầy xót thương của anh, cảm động ngập tràn. Cô ngắm chăm chú, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt khiến người ta sợ hãi của anh, sống mũi cao thẳng, khóe môi gợi cảm. Nhẹ nhàng, chậm rãi, dịu dàng áp vào, mang theo vẻ xót xa, làm ấm trái tim băng giá của anh. Đừng sợ, em là Cố Tiểu Tịch dũng cảm của anh, em sẽ bảo vệ anh, bảo vệ tình yêu em dành cho anh.
Trái tim Vi Đào được những dịu dàng ấy làm tan chảy, Tịch Tịch, bảo anh làm sao không yêu em cho được. Khoảnh khắc điên cuồng đã xóa tan sự dịu dàng, anh dùng nụ hôn cuồng nhiệt nhất dẹp đi nỗi lo trong lòng. Cho dù tương lai thế nào, họ sẽ mãi mãi ở bên nhau.






Nghịch lửa
Cuối cùng Khổng Diễm đã quay về M.
Vi Đào nhận được điện thoại của Lạc Tịnh, cô vẫn nói giúp Khổng Diễm. Anh không phản bác, chỉ im lặng. Cuối cùng Lạc Tịnh bất lực thở dài, “Diễm Tử gây nhiều chuyện vậy cũng chỉ vì anh thôi”. Vi Đào nói gọn, “Em biết là cô ta chỉ vì bản thân mình”. Lạc Tịnh nghẹn lời.
Vi Đào chuyển sang vấn đề khác, “Gia Tuấn cũng quý mến Cố Tịch, nó biết em làm khó Cố Tịch sẽ đau lòng lắm”. Lạc Tịnh im lặng, cho đến ki anh nghe thấy trong điện thoại vẳng đến tiếng “tút tút”, vậy là cô đã hiểu


Teya Salat