Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

cô còn ở Lương Thịnh thường nghe các nhân viên nghiệp vụ trong công ty bàn tán rằng Tổng giám đốc Hà rất “phụ nữ”. Cố Tịch dùng bữa với giám đốc trung tâm rồi về khách sạn trước, cô ghen rồi!
Khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Cố Tịch đang tắm, vội từ nhà tắm đi ra. Cô mặc áo pull rộng, đứng sau cửa hỏi, “Ai đó?”.
“Anh đây”, giọng Vi Đào trầm khác thường.
Cố Tịch bĩu môi, “Anh là ai?”, ở khách sạn nơi khác phải chú ý an toàn cho bản thân. Thực ra cô cố ý không mở cửa, hừ, ăn uống no say rồi mới tìm cô.
“Bà xã, mở cửa đi”, Vi Đào cao giọng.
Cố Tịch thấy cổ họng nghẹn lại, vội mở cửa, kéo Vi Đào lẫn hành lý vào phòng, đóng rầm cửa lại.
Anh điên rồi, chuyện kết hôn vẫn là bí mật trong công ty, dì nói trước khi đãi tiệc, họ phải giữ kín.
Vi Đào đè cô vào tường, vùi mặt trong tóc cô, thơm quá.
Cố Tịch ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Vi Đào, lại nhớ anh vừa ở cạnh ai kia thì không ngừng chua xót. Cô đẩy anh ra, “Hôi quá, đi tắm ngay!”.
Vi Đào giơ tay ra, không cho cô đi, trán chạm vào trán cô, “Bà xã, tắm cho anh đi”. Cố Tịch đỏ bừng mặt, anh… uống say rồi sao? Cô ra sức đẩy anh để có khoảng cách giữa hai người, dỗ dành, “Đi tắm nhanh, em lấy quần áo giúp anh nhé”, vừa nói vừa đẩy anh vào phòng tắm, đóng cửa lại.
Anh thở ra hơi rượu nồng nặc có vẻ đáng sợ, hại tim cô đập thình thịch. Cố Tịch vỗ vỗ mặt, đem vali của anh vào trong phòng. Nghe trong phòng tắm vẳng ra tiếng nước chảy róc rách, cô mới thở phào, mở vali lấy ra một cái quần lót đặt sang bên. Nhìn cái quần đó, mặt dần nóng lên. Cô đứng dậy rót nhanh một ly nước, nhưng cảnh tượng trong đầu vẫn cháy bừng bừng. Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy, tấm lưng chắc khỏe của anh, bờ vai rộng, và cả làn da nâu bóng… Ngừng lại ngừng lại, Cố Tịch uống hết ly này đến ly khác.
Cô vội vàng đến bên cửa sổ, mở hé ra, gió thốc vào thổi trên mặt cô, mát mẻ cực kỳ. Nhưng sự khác lạ trong cơ thể không lâu sau lại luồn tới, cô bị sao vậy? Toàn thân nóng bức như bị lò nướng hành hạ, cô khó chịu kéo kéo áo pull trước ngực, định để không khí xoa dịu sự nóng bức trong người.
Lúc này tiếng nước ở phòng tắm đã ngừng. Cố Tịch cầm quần áo anh lại đó, gõ nhẹ cánh cửa, “Vi Đào, đồ của anh đây”. Cửa mở ra một khe nhỏ, Cố Tịch đưa chiếc quần qua khe đó. Ngón tay ướt của anh chạm vào tay cô, anh nhận lấy đồ, cô run rẩy định rụt tay lại thì ngay sau đó, bàn tay to lớn của anh đã bao bọc lấy tay cô.
Cố Tịch khẽ kêu lên định rụt tay lại, cửa phòng tắm đã mở toang, phần eo của anh quấn một tấm khăn, xuất hiện trước cửa, mái tóc ướt đẫm, trên ngực có mấy giọt nước nhỏ xuống từ mái tóc, lăn một đường xuống bụng. Cô đỏ mặt quay đi, tay rụt mạnh lại thoát khỏi sự kìm kẹp của anh, nhanh chóng lao vào phòng.
Anh cầm quần ra khỏi phòng tắm, ngồi bệt xuống giường, ném đại lên đó. Cố Tịch đứng trước cửa sổ, nhìn anh từ phía xa, anh ngồi duỗi thẳng đôi chân dài, khăn quấn không chặt lắm, trượt xuống một bên để lộ phần đùi chắc khỏe. Cố Tịch thót tim, vội cụp mắt xuống, dưới tấm khăn, anh không mặc gì cả.
Vi Đào ngồi một lúc, bỗng ngước lên, “Nước”. Anh vuốt cổ họng, khó chịu quá. Hôm nay không uống bao nhiêu, tại sao lại chóng mặt như vậy? Hơn nữa Tổng giám đốc Hà nói loại rượu này chỉ ba mươi chín độ, anh không nên có phản ứng như vậy chứ?
Cố Tịch vội rót nước, mang lại cho anh.
Vi Đào thấy cô đứng xa xa thì khóe môi nhướng lên, “Sao vậy? Sợ anh ăn thịt em à?”. Chưa nói xong, ánh mắt anh đã tối lại, chân cô thật đẹp, thon dài mảnh mai. Anh uống cạn cốc nước, chết tiệt, anh lại nhớ đến cảm giác được cô bám riết. Vi Đào ý thức được sự căng cứng đang thấp thoáng xuất hiện trong cơ thể, hít thở thật sâu, lần đến đầu giường, tốc chăn lên rồi chui vào.
Cố Tịch thấy anh ngồi dựa vào đầu giường, trên người đắp chăn thì trong lòng tự dưng hụt hẫng lạ lùng. Cô thầm mắng mình không được nghĩ lung tung, dì đã nói trước khi tổ chức đám cưới nhất định không được. Cố Tịch vào phòng tắm, lấy ra một chiếc khăn sạch đưa cho anh, “Lau tóc đi anh”, nước chảy xuống người rồi.
Vi Đào nghiêng đầu, không nói, ánh mắt vẫn xa xôi.
Cố Tịch khẽ thở dài, đứng cạnh giường, cầm khăn lau tóc cho anh.
Vi Đào ngửi mùi hương quyến rũ của cô, trong lòng lại dằn vặt, nắm tay siết chặt rồi cuối cùng không giơ ra, ngửi là được rồi, đừng khao khát quá, nếu không sẽ không thể đảm bảo mình dừng lại được.
Cố Tịch lau tóc anh, đen và sáng, chất tóc rất tốt. Vài sợi rủ xuống trước trán, cô dịu dàng vén chúng sang bên, không phát hiện ra lúc mình hơi nghiêng người tới trước đã khiến phần cổ áo trễ xuống.
Vi Đào thầm rủa một tiếng, cuối cùng túm lấy eo cô, giữ cô trước mặt.
Cố Tịch bị hành động bất ngờ của anh làm giật mình, cầm khăn không dám động đậy. Hơi thở của anh ở ngay trước ngực cô, cô có thể nhạy cảm nhận ra làn hơi nóng đang phả vào ngực mình. Cô ngửi thấy mùi hương ấm áp trên tóc anh, đầu hơi váng vất, liệu anh có ôm cô không? Ôi, suy nghĩ này vừa xuất hiện, Cố Tịch đã xấu hổ đến nỗi toàn thân nóng hực, cô… lại có phần khao khát cánh tay mạnh mẽ của anh.<


Ring ring