Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1967 lượt.
hông chớp mắt như không hề có ý định để ý đến gã đàn ông vất vưởng khắp nơi kia.
“Cô gặp rắc rối? Nhìn qua thì những người làm cô gặp rắc rối không chỉ có một mình tôi. Tốt lắm, rất công bằng!”
“Công bằng cái gì? Tốt cái gì? Tôi bị anh quấy nhiễu đến mức không thể yên tĩnh được, anh có biết không hả?”
“Tôi cũng vậy.”
“……..”
“Phương Lượng Lượng, cô không biết là bắt đầu từ tối hôm chúng ta quen nhau, chúng ta đã trở thành “cục nợ” của đối phương rồi hay sao?”
“………”
“Hơn nữa, việc đáng buồn cười hơn là tôi thậm chí còn không muốn giải quyết triệt để điều phiền toái này. Rất tệ có phải không?”
“Rất tệ!”
“Cho nên tôi có một đề nghị có thể giải quyết hoàn toàn vấn đề giữa hai chúng ta.”
“Anh… anh nói đi!”
“Mấy ngày tới không có chỗ để ở, cô có thể suy nghĩ đến ở chỗ tôi. Đương nhiên sẽ không xảy ra chuyện gì hết, việc này cô yên tâm. Chúng ta thử sống chung vài ngày xem…” Khang Tử Huyền đột nhiên xoay người lại, dùng đôi mắt sâu lắng như biển cả nhìn tôi. Khóe miệng khẽ nhếch lên, anh ta chậm rãi nói: “Sau đó cô có thể cố gắng giết sạch những thứ chết tiệt vẫn hấp dẫn tôi ở trong cô. Như vậy cô tốt mà tôi cũng tốt. Cô thấy thế nào?”
Nụ cười trên môi anh ta càng ngày càng mở rộng, giọng nói cũng trở nên mê hoặc hơn: “Cô xem, đề nghị này rất tuyệt phải không?”
Khi Khang Tử Huyền nói xong đề nghị, tôi và anh ta cùng im lặng đứng ngắm mưa dưới mái hiên hơn mười phút mà không ai nói gì.
Mưa rơi mãi không ngừng như tâm trạng đau khổ của tôi. Chân tay tê cóng, tôi sợ nước mưa làm ướt lòng bàn chân nhưng lại muốn nhìn trời mưa. Thật mâu thuẫn!
Tinh thần của tôi đã bị tra tấn đủ rồi. Tôi nên đi đến nhà anh ta một chuyến để dứt khoát một lần cho xong, không còn vướng víu với anh ta nữa hay một mình bỏ đi để sau này vẫn phải nhùng nhằng với mối quan hệ này? Thật lòng mà nói thì tôi nghiêng về phương án một nhiều hơn nhưng gần đây người đàn ông có sức hấp dẫn chết người này liên tục quấy rầy tôi, đôi mắt hút hồn của anh ta làm tâm hồn tôi chao đảo khiến tôi không thể không có chút động lòng.
Tôi và Phi Ca, cả hai đều là những kẻ nhát gan, miệng cọp gan thỏ trong chuyện tình cảm.
Sau hơn mười phút suy đi tính lại, tôi đưa ra quyết định mà một kẻ nhát gan nên làm: “Tôi đồng ý!”
Khang Tử Huyền không nói gì. Tôi nặn ra một nụ cười miễn cưỡng, quyết định vẫn nên thanh minh cái gì đó: “Nhưng tôi nói trước, những điểm xấu của đàn ông tôi cũng biết một chút. Sở dĩ tôi đồng ý với anh là vì lúc trước anh đã chăm sóc tôi một đêm, nếu không có một đêm ấy, tôi nghĩ tôi sẽ không hoàn toàn tin tưởng anh.”
“Tôi đã qua cái thời ngây thơ non nớt, mà cho dù đang ở tuổi ấy, tôi cũng không dám tùy tiện đến ở nhà một người đàn ông xa lạ. Hôm nay tôi đồng ý đến nhà anh là vì giống như anh nói, giữa tôi và anh cần có một kết thúc… Chúng ta quen nhau là một sai lầm, hơn nữa hoàn toàn là sai lầm của tôi, vì thế…” Tôi dừng lại một chút, xoay người dũng cảm nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta nghiêm túc nói: “Vì thế, sai lầm này cũng nên sửa lại, để tôi chứng minh rằng chúng ta hoàn toàn không thích hợp, anh chỉ là nhất thời bị ma quỷ ám ảnh hoặc do cô đơn quá mà thôi!”
Khang Tử Huyền nhìn sâu vào đôi mắt tôi, hai con ngươi trong mắt anh ta phản chiếu thái độ nghiêm túc của tôi. Thế giới hoàng hôn đang bị chi phối bởi mưa to và gió lớn, tôi không nghe thấy, không nhìn thấy gì hết, tôi chỉ nhìn thấy ánh mắt chăm chú của anh ta cùng với hình ảnh của chính mình đang sợ hãi cô đơn trong đôi mắt ấy.
Nửa giờ sau, tôi đứng trên ban công tầng cao nhất nhà Khang Tử Huyền ngắm nhìn cảnh đêm tuyệt đẹp của thành phố. Dưới bầu trời lắc rắc mưa phùn, tôi say sưa nhảy múa trong không gian mới mẻ với niềm vui thích chưa từng thấy, giống hệt một bà già nhà quê ra tỉnh.
Khang Tử Huyền sống trong khu đô thị cao cấp nhất của bất động sản Ngân Mã, và là khu vực sống được đánh giá tốt nhất ở thành phố này. Giá nhà ở đây đắt đến mức người bình thường hỏi giá xong đều phải lắc đầu lè lưỡi. Còn anh ta lại ở trên tầng cao nhất của khu nhà đắt đến mức chết người này, có thể quan sát phong cảnh cực kỳ độc đáo của thành phố.
Phòng bếp nhà Khang Tử Huyền sáng sủa sạch sẽ, trông mới tinh. Trong tủ lạnh nhiều nhất là nước khoáng và ngoài hai quả trứng, hai quả cà chua, mấy lá rau thối thì còn lại một hộp mì, gom góp lại cũng làm được một bữa tối.
Thấy những ngày tháng độc thân của anh ta cũng “khốn khổ” không kém gì mình, tôi liền chỉ vào tủ lạnh nói một cách thích thú: “Này Khang Tử Huyền, trong tủ lạnh nhà anh cũng có mấy lá rau thối đấy. Cười người hôm trước, hôm sau người cười.”
Tôi còn đắc ý hỏi: “Ái chà, phòng bếp của tôi có thể trồng ra nấm, phòng bếp của anh có làm được không?”
Khang Tử Huyền đi dép bông tiến lại, liếc mắt nhìn tủ lạnh trống rỗng suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Không.”
“Phòng bếp nhà tôi có thể dùng như một thùng rác, một phòng hai tác dụng, nhà anh có làm được thế không?”
“Không.”
“Cái nồi trong phòng bếp nhà tôi có thể nấu ra nước đen, nhà anh có làm được không?”
“Kh