Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
: “Dậy chưa? Dậy ăn trưa nào?”
Nghe thấy giọng của người đàn ông đang đứng cách một cánh cửa ấy, tôi đột nhiên nhớ tới những lời ám chỉ sẽ từ bỏ tôi mà anh ta nói tối qua. Tâm trạng tôi không còn vui vẻ như trong tưởng tượng nữa.
Thật là u ám!
Tôi thở dài, mùa xuân đến rồi, trái tim vốn cằn cỗi đã lâu của tôi nay lại sinh sôi những tình cảm hỗn loạn. Có lẽ tôi nên mua một cái liềm để cắt sạch “mầm tình” này đi.
“Không cần đâu Lượng Lượng, cậu đến cũng không ích gì. Ở đây cũng đã đủ loạn rồi, cậu cứ đợi đấy đi! À đúng rồi, thế bây giờ cậu đang ở đâu?”
“Hả? À, ờ, mình phá cửa ra rồi. Mình ổn lắm, cậu không phải nhớ nhung gì mình đâu!”
“Ừ, tạm thời không nói chuyện nữa, mình phải tìm chỗ nào đó ngủ đã. Bây giờ mình cũng có thể ngủ đứng được đấy!”
Tôi chán nản gác điện thoại, đang nằm trên giường nhớ Phi Ca thì mẹ tôi gọi điện thoại đến, lại vẫn là nghìn lẻ một những câu linh tinh rắc rối: Ăn gì chưa? Tối qua mấy giờ ngủ? Chăn đắp có ấm không? Có đi ra ngoài chơi với Phi Ca không? Bla… bla… bla…
Đợi tôi ứng phó xong mấy câu vô ích của mẹ thì mồm miệng cũng khô hết cả, Khang Tử Huyền ở đối diện vẫn ngồi vững như núi Thái Sơn. Mắt đưa qua đưa lại, tôi lặng lẽ nhắn tin cho Đông Tử: Còn sống không?
Đông Tử lập tức trả lời: Còn sống, sống trong mạnh khỏe. Sư tỷ chớ lo!
Tôi yên tâm, trả lời Đông Tử: Rùa rụt cổ lại thì bình an vô sự, cậu biết chưa?
Đông Tử trả lời: Rùa rụt cổ rồi.
Đến chiều tôi tiếp tục ngủ bù, Khang Tử Huyền làm việc trong thư phòng. Để không dẫm lên vết xe đổ của tối hôm qua, tối nay hai người bọn tôi không ai bảo ai mà cùng nhau đi ra ngoài ăn.
Ăn xong, thấy còn sớm mà về nhà thì nhàm chán quá, thế là tôi kéo anh ta vào một cửa hàng bán băng đĩa mua mấy đĩa phim xem giết thời gian.
Tôi nhìn trái nhìn phải, vẫn chưa quyết định được: “Anh nói xem cái gì thì hay? Phim tình cảm, kinh dị hay khoa học viễn tưởng?”
Tôi nhìn thấy anh ta đang chăm chú xem một bộ phim chiến tranh thì vội vàng nói: “Này, tôi không xem phim chiến tranh đâu nhé!”
Anh ta không thèm nhìn tôi: “Tôi không xem phim kinh dị.”
Tôi giật mình, xoa tay mừng thầm. Thì ra là gã đàn ông cao to này lá gan cũng chỉ như chuột nhắt, cuối cùng thì cũng tìm được cơ hội để trêu anh ta một trận.
Tôi mua bộ phim kinh dị nổi tiếng của Nhật có tên Lời nguyền.
Bộ phim này tôi đã từng nghe đồng nghiệp nhắc tới, những người kể lại ai nấy đều tỏ ra kinh hãi. Lúc đó tôi nghĩ chẳng có gì đáng sợ đến thế, tất cả đều là phim thôi mà, hơn nữa chẳng lẽ trong phòng lại có ma quỷ xuất hiện? Vì thế mà tôi có tên “Phương to gan”.
Bỗng nhiên tôi lại muốn xem bộ phim kinh dị này để tỏ rõ sự can đảm với mọi người, nhân tiện hù dọa cái gã Khang Tử Huyền kia cho anh ta đỡ vênh váo.
Khang Tử Huyền không phản đối gì đĩa phim tôi cầm trong tay, chỉ lạnh lùng nói: “Cô chắc chắn muốn xem chứ? Không sợ sao?”
Tôi cười ranh mãnh, vô cùng tự hào chỉ tay vào mình: “Tôi mà phải sợ á? Ha ha, thật nực cười, Phương Lượng Lượng tôi nổi tiếng với cái tên “Phương to gan”, nữ trung hào kiệt đấy!”
Kết quả là sau hơn hai tiếng xem phim, trong tiếng sấm đì đùng của bầu trời đêm, phòng khách nhà Khang Tử Huyền còn đáng sợ và tối hơn cả ngoài trời. Trên màn hình chất lượng cao dành riêng cho rạp phim gia đình đột nhiên xuất hiện một con ma nữ dữ tợn tái nhợt, toàn cơ thể là những vết máu loang lổ, đôi mắt trắng dã đung đưa. Con ma nữ dường như đang bò đến chỗ tôi, cánh tay khô trắng gầy guộc với lấy tôi như muốn lấy mạng. Tôi cảm thấy cả người cứng đờ, mắt mở to đến mức nghẹt thở, vội vàng quay sang ôm chặt lấy Khang Tử Huyền như tìm kiếm hy vọng duy nhất. Vẫn bình tĩnh ngồi bên cạnh, hoàn toàn không quan tâm đến thái độ sợ hãi của “bạn cùng xem”, anh ta chỉ tay lên màn hình, vỗ vỗ vai tôi nói: “Bộ phim này chán quá, cô xem đi nhé! Ngủ ngon!”
Anh ta vừa nói xong thì một tia chớp trắng bạc bỗng xẹt qua như muốn xé toạc đêm đen, tiếp ngay sau đó là một tiếng sấm rung trời lở đất, tôi có cảm giác như ba hồn bảy vía của mình đều bị đánh tan tác ra trăm mảnh. Khang Tử Huyền đứng dậy, tôi cố sống cố chết dính chặt lấy anh ta, nặn ra một nụ cười miễn cưỡng: “Ha ha, bây giờ ngủ thì sớm quá! Anh nhìn bên ngoài còn sáng kia kìa, vẫn sớm lắm! Hay là chúng ta xem tiếp một bộ phim nhiều tập nhé? Hay là, hay là đánh cờ? À, hay là chúng ta đánh bài nhé? Trò đấy hay lắm!”
Lúc đó bộ phim Lời nguyền vẫn đang chiếu, tôi liếc sang đúng lúc khuôn mặt của ma nữ trên màn hình dần dần được phóng to. Giây phút tiếng sấm ầm vang, mắt ma nữ đang nhắm đột nhiên trợn lên, những tia máu đỏ tươi trong mắt vằn lên nỗi hận thù sâu sắc, nhìn dựng cả tóc gáy.
Phòng khách đã tắt hết đèn, tôi sợ hãi hét lên rồi bật khóc nức nở, cố sống cố chết ôm chặt Khang Tử Huyền giống như một chú gấu Koala: “Á á, làm tôi sợ chết đi được, ôi ôi ôi! Có phải phòng này của anh có vấn đề không? Sao lại tối om thế này?”
Anh ta yếu ớt nói trong bóng tối: “Đèn là cô đòi tắt đi đấy chứ.”
“Hả? Thế anh ra bật lên đi!”
“Tôi muốn đi ngủ rồi, thưa cô.”
“Anh không sợ