XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341807

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.

tôi nghĩ làm nghề cảnh sát thì phải can đảm, nhịp tim vững vàng, về mấy mặt đó tôi sẽ không thua kém đàn ông. Nhưng hóa ra tôi lại là một đứa nhát gan.
Ngoài nhện, rắn, lão Đàm và tình yêu, bây giờ tôi đã phát hiện ra mình sợ phim kinh dị. Sức mạnh của cái chết lớn đến mức làm người ta không có cách nào trốn thoát, ngay cả ánh mặt trời cũng không thể xua đi sương mờ. Kỹ thuật quay của Lời nguyền chẳng có gì mới mẻ độc đáo, cốt truyện cũng đã lỗi thời, nhưng bộ phim này đáng sợ ở chỗ, nó đã làm cho người xem thật sự cảm thấy cánh tay của thần chết đang thò ra bóp cổ mình.
Lúc đứng đợi đèn đỏ và buồn bã nhìn anh cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ phía trước mặt, bỗng nhiên tôi nhớ tới người cha đã khuất của mình.
“Này, cậu làm gì mà ngây người ra thế?” Giang Ly đi được mấy bước quay người lại lớn tiếng gọi tôi đang đứng đó ngơ ngẩn. Tôi giật mình “à” một tiếng, nhìn bên kia đang nhấp nháy đèn xanh liền vội vàng chạy theo cậu ta: “Hì hì, vừa rồi mình đang nghĩ xem trưa nay nên ăn gì.”
Không đợi cậu ta trả lời, tôi lắc đầu thở dài: “Bố mình đi công tác hai ngày, mẹ lại không biết nấu cơm nên hai mẹ con mình ngày nào cũng phải ăn mì ăn liền. Tối hôm kia ăn vị vịt quay, trưa hôm qua là vị bò nướng, tối là vị dưa muối.”
Nói dối mà mặt không đỏ, tim không loạn nhịp, tôi bước đến gần cậu ta ủ rũ hỏi: “Giang Ly, cậu thử ngửi xem trên người mình có phải toàn mùi mì ăn liền không?”
Tay đút túi quần với dáng vẻ nhàn nhã, Giang Ly lạnh lùng liếc tôi một cái, giọng điệu rất khó chịu: “Tránh ra xa một chút, mình ghét nhất mì ăn liền!”
Nói xong, cậu ta nhanh chóng quay lưng bỏ đi, thái độ thờ ơ, tất cả đều nói lên một sự thật tàn khốc: cậu ta thấy tôi không vừa mắt. Tôi bất lực nhìn theo cậu thanh niên phía trước với cảm xúc phức tạp, tâm trạng tôi lúc này có thể miêu tả bằng một từ đơn giản: thất bại. Mặc dù đã hoàn toàn mất đi niềm tin về sức hấp dẫn của mình, thậm chí trong lòng còn thấy nghi ngờ không biết mình có thể hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao cho hay không, nhưng một con người khác không chịu thua trong tôi đang vẫy cờ hét lên: “Phương Lượng Lượng, vì bình minh của chiến thắng, mày không thể bỏ cuộc giữa chừng được!” Tôi không thể bỏ cuộc, tôi không có yêu cầu gì khác mà chỉ muốn bước chân vào nhà cậu ta và hoàn thành nhiệm vụ lão Đàm giao cho. Chỉ cần có thế là tôi có thể vĩnh viễn nói “bye bye” với tên nhóc con lúc nào cũng thích nói móc người khác này rồi.
Vì bình minh tươi sáng của thắng lợi, tôi đuổi theo và không ngừng quấn lấy cậu ta, mặt dày hỏi: “Giang Ly, hóa ra cậu không thích ăn mì ăn liền à, bình thường ở nhà cậu ai là người nấu cơm vậy? Ở nhà mình đều là bố nấu cơm, chỉ có điều đồ ăn bố mình nấu không được ngon cho lắm, nhà cậu thì sao?”
“Người giúp việc.” Cậu ta hậm hực đáp, rồi dửng dưng nhìn về phía trước.
“Cô giúp việc à, thế đồ cô giúp việc nấu có ngon không? Mình nghe nói bây giờ mấy cô giúp việc rất giỏi, họ còn được đào tạo qua một lớp có trình độ đầu bếp nữa, tiếc là mẹ mình tiết kiệm tiền không thuê người giúp việc. Ôi…”
Tôi quay sang nhìn Giang Ly, ngao ngán thốt lên: “Giang Ly à, cậu thật là hạnh phúc, mình thật sự rất ngưỡng mộ cậu đấy!”
Bình thường tôi quen ăn đồ hộp nên rất hâm mộ cậu nhóc đang đi bên cạnh. Sinh ra như chiếc chìa khóa vàng, được bố mẹ che chở, nâng niu, nuôi lớn trên tay, chắc chắn cậu ta chưa từng nếm qua mùi vị của thất bại, vì thế sinh ra kiêu ngạo, thích làm theo ý mình và không quan tâm đến tâm trạng của người khác.
“Giang Ly, cô giúp việc nhà cậu có biết làm bánh kem không? Bánh caramen nữa?”
“Ừ, chắc chắn cô ấy biết làm bánh bao!”
“À, cô ấy là người Hàn Quốc à? Cô ấy biết làm kim chi chứ? Kim chi cải thảo hay là kim chi củ cải?”
Dòng người đi lại tấp nập trên phố, tôi lại luôn miệng ồn ào bên tai cậu ta giống như một con quạ với sự ám chỉ “rõ như ban ngày” trong từng câu nói. Giang Ly cũng là một người thông minh nên đột ngột dừng bước, đôi mắt đẹp hờ hững liếc nhìn tôi rồi thờ ơ hỏi: “Muốn thử tay nghề của cô giúp việc nhà mình không?”
Tốn nước bọt cả nửa ngày thật ra chỉ để đợi câu nói này của cậu ta, tôi gần như không thể đợi hơn được nữa vội vàng gật đầu, nhưng lại làm ra vẻ rụt rè xấu hổ nhìn cậu ta, hai tay mân mê vạt áo nói: “Cái này… không tiện lắm!”
Trong lòng tôi khấp khởi đợi lời mời được nói ra.
“Ừ, không tiện thật. Ngốc như cậu…” Mỉa mai chưa hết câu, cậu ta nhìn tôi một lượt với vẻ xem thường không hề có ý che giấu: “… cũng khá hợp để ăn mì đấy!”
Tôi cảm giác có một chậu nước lạnh đang dội lên đầu mình, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa đang cháy dần trong tim. Tôi nghiến răng kèn kẹt, cơn thịnh nộ trong lòng bỗng bùng phát như núi lửa phun trào.
Dù vậy tôi vẫn phải cười toe toét, cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ Hello Kitty đeo trên cổ tay, nháy mắt nói: “Ôi, muộn thế này rồi cơ à! Trưa rồi, Giang Ly, mình đi trước đây, mẹ mình đang đợi mình về ăn mì.”
“Sao? Đồng hồ rơi xuống nước mà vẫn dùng được à?” Giang Ly đột nhiên nói một câu khó hiểu.
“Hả?” Tôi ngây ra mấy giây, đột nhiên nhớ ra