Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
này sẽ phải hạ màn ngay thôi.
Tôi liếc thấy Khang Tử Huyền đã cùng bà ngoại xuất hiện ở bên cạnh cửa, trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng. Tôi lập tức rút điện thoại gửi tin nhắn cho anh ta.
Tôi nhắn: Nhìn thấy người phụ nữ trung niên mặc đầm tím đứng cạnh đàn piano không? Tôi không quan tâm anh dùng cách nào, hãy giữ chân bà ta lại! Coi như tôi xin anh đấy!
Nhận được tin nhắn, Khang Tử Huyền cúi đầu cười kỳ quái. Rất nhanh sau đó tôi nhận được tin trả lời: Lấy gì trả công tôi đây?
Lúc quan trọng thế này mà gã đàn ông đáng ghét đó còn mặc cả với tôi. Anh đúng là một con đỉa hút máu, chỉ đợi có kẽ hở là chui vào hút đến giọt cuối cùng mới thôi.
Tôi sợ anh ta rồi.
Trong lòng tôi biết đây là gã đàn ông khó chơi, hơn nữa bản lĩnh chơi xấu còn hơn cả tôi. Ngoài việc cho anh ta chút mật ngọt, tôi đoán rằng những thứ khác chẳng mê hoặc nổi anh ta. Thế là tôi đành nhắm mắt gửi tin nhắn trả lời: A kiss.
Trong đầu bất giác nhớ lại những nụ hôn của tôi và anh ta, bàn tay ấn phím điện thoại khẽ run.
Tôi cứ nghĩ sự “hi sinh” của mình đã cực kì lớn lao rồi nên chăm chú theo dõi phản ứng của anh ta. Người đàn ông này đang đứng quay lưng lại với tôi và nói chuyện với người khác. Lúc tôi đang sốt ruột thì tin nhắn của anh ta gửi tới: Three.
Tôi ngây ra, miệng lại muốn chửi một tiếng, suýt chút nữa thì ngất đi vì tức giận.
Anh ta đúng là một doanh nhân, được đằng chân lân đằng đầu, chẳng trách lúc trước Lý Phóng nói anh ta kinh doanh ra giá rất tàn nhẫn, nhưng vẫn có rất nhiều người mang tiền đến nhờ cậy. Độc ác quá, thật sự quá độc ác! Trong giây lát tôi cảm thấy tương lai của mình thật mờ mịt. So với Đông Tử, tôi cũng không khá hơn được là mấy.
Đó chẳng phải là lấy tấm thân để trả nợ ân tình sao? Chẳng qua chỉ là ba nụ hôn thôi, coi như bị sói liếm đi, về nhà đánh răng kỹ một chút là được rồi. Tôi khó chịu trả lời: Được.
Đạt được mục đích, quả nhiên Khang Tử Huyền nhanh chóng hành động. Anh ta thì thầm vào tai bà ngoại một câu, sau đó hai người đi đến bên cạnh mẹ Giang Ly. Mẹ Giang Ly vui mừng quá đỗi, vội vàng tươi cười kéo cô em họ ra tiếp chuyện.
Tôi cảm thấy tôi sắp đau mắt rồi.
May là bốn người nhanh chóng đi vào trong biệt thự, mẹ Giang Ly cười rung cả người, kéo cô em họ mỉm cười đi bên cạnh Khang Tử Huyền. Tôi gắp đồ ăn lén lút nhìn sang bên đấy, Vạn Thái quân trước khi đi vào cửa còn quay lại chỗ tôi liếc nhìn đầy ẩn ý. Tôi giật mình, con tôm trong tay rơi luôn xuống bãi cỏ.
Rất nhanh sau đó, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, một bóng người trẻ tuổi lọt vào tầm mắt của tôi và Đông Tử. Tôi và cậu ta cùng trao đổi ánh mắt, một giây sau, Đông Tử cầm lấy đĩa đồ ăn hấp tấp chạy đến. Kết quả hình như cậu ta bị cái gì đó mắc vào chân, cả người bay lên lao bổ vào tôi. Tôi hoảng hốt bước lùi lại, cuối cùng lại va vào một phụ nữ trung niên đang chọn đồ ăn ở bên cạnh. Ba người cùng kêu “á” một tiếng, lần lượt ngã chồng lên kim tự tháp, bàn ăn cũng bị đổ nghiêng ngả. Trong phút chốc, toàn bộ thức ăn đầy màu sắc tươi ngon nằm la liệt trên mặt đất. Quần áo của tôi và Đông Tử đã lấm lem dầu mỡ, trên mặt đất thậm chí còn sáng bóng như được phủ một lớp sơn dày. Còn người phụ nữ bất hạnh vì sự cố từ trên trời rơi xuống này mặt mũi nhăn nhó làm mất đi vẻ thanh lịch, nhìn như sư tử Hà Đông vậy. Đám người trên bãi cỏ được tận mắt nhìn thấy trò vui, liền ngừng cuộc trò chuyện lại để đưa mắt sang nhìn. Cả bãi cỏ trong thoáng chốc im lặng như tờ.
Người phụ nữ kia sắp nổi điên, Đông Tử nhanh chân kéo tôi dậy nói một tiếng ngắn gọn: “Chạy đi!”
Ngay lập tức, tôi bị một lực rất mạnh lôi đi. Trong lúc hỗn loạn, Đông Tử kéo tôi chạy như điên ra cổng lớn. Lúc này Giang Ly đang định bước vào, mới nhìn có lẽ đã biết tôi và Đông Tử gây ra họa. Đông Tử hét lớn với Giang Ly: “Chạy mau!”
Tôi cũng hét lên: “Giang Ly, chạy mau!”
Giang Ly, mong cậu tha thứ cho tôi!
Tôi và Đông Tử bỏ chạy thục mạng, Giang Ly cũng lo lắng quay người chạy theo bọn tôi. Ở phía sau, trên bãi cỏ, mấy người phụ nữ đang mắng chúng tôi không ngớt, sự nghịch ngợm của bọn tôi đã khiến đám người đó sôi sục lên. Nhưng với mấy đứa đang bỏ chạy trong gió đêm như bọn tôi, những tiếng chế giễu, mắng mỏ kia nghe cũng không rõ ràng. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình 24 tuổi rồi mà còn có bản lĩnh làm những việc oanh liệt như thế, thậm chí trong lòng còn cảm thấy vui sướng.
Lúc chạy đến cửa nhà Giang Ly, ba đứa bọn tôi đã thở hồng hộc. Tôi cúi người xuống ôm ngực thở, đột nhiên tiếng của Đông Tử vang lên trên đỉnh đầu: “Giản Mỹ Đạt, không được nhúc nhích!”
Trong lòng nghi ngờ, tôi ngẩng đầu lên kêu “A” một tiếng.
Dưới ánh trăng sáng, Đông Tử và Giang Ly hớn hở nhìn tôi. Đông Tử vươn tay ra lắc lắc trên đầu tôi, trên tay cậu ta như có phép ảo thuật biến ra ba con tôm. Cậu ta đắc ý nói: “Ha, vừa đủ mỗi đứa một con. Giang Ly, nếm thử xem, đồ ăn có được lúc rắc rối là ngon nhất đấy!”
Đông Tử rất ghét mùi dầu mỡ trên người mình nên vội vàng nói: “Chú ơi, cháu xin