Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

đòn của Khang Tử Huyền mỉm cười giả ngốc nghếch.
Tôi thẹn quá hóa giận, đỏ mặt đẩy anh ta ra, quát ầm lên: “Mẹ kiếp, tôi ghen, được chưa?”
Tôi giận dữ chỉ vào anh ta: “Mẹ kiếp, người đi xem mặt trước rõ ràng là anh. Thế mà được đằng chân lân đằng đầu, anh lại bức ép tôi. Tôi… tôi, coi như Phương Lượng Lượng tôi đen đủi tám kiếp!”
Tôi dậm chân mở cửa đi ra, không ngờ vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy một người phụ nữ lớn tuổi ở hành lang. Bà cụ mặt mũi uy nghiêm đó đang chầm chậm đi về phía tôi.
Ngay lập tức tôi cảm thấy tôi thật sự đen đủi cả tám kiếp.
Khi tôi đang muốn đào một cái lỗ để chui xuống, bà ta đã đứng ngay trước mặt. Bây giờ thì hay rồi, tôi cúi đầu không được, ngẩng đầu cũng không xong, chỉ có thể sợ hãi nhìn người phụ nữ đang mỉm cười dễ mến trước mặt tôi. Bà ta cười tươi đến mức khắp người tôi nổi da gà.
Bà ta cười nhưng đôi mắt đang chăm chú ấy lại ẩn chứa những suy đoán sắc bén. Dùng chân suy nghĩ cũng biết, đôi mắt sáng ấy đã thấy qua rất nhiều những điều viển vông và hiểu rõ góc tối trong lòng con người. Theo năm tháng, những hiểu biết ấy biến thành lò luyện đan khiến bà ta luyện được hỏa nhãn kim tinh. Liệu lần này tôi có thể thuận lợi qua mặt bà ta không?
Vạn Thái quân mỉm cười nói: “Cô bé, có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi đúng không?”
Tôi gật đầu không được mà lắc đầu cũng không xong. Vừa rồi gào thét bước ra khỏi cửa, không biết bà ta có nghe thấy không. Người tôi giống như bị một cao nhân nào đó điểm huyệt ấy, cứng ngắc không cử động gì được .
Tôi nghĩ, nếu lại giả vờ không biết, liệu có bị nghi ngờ là không tôn trọng bậc bề trên không? Nhưng nếu không làm vậy mà nói thẳng là quen thân cháu ngoại toàn thân dát vàng của bà ta, thì không khác gì tôi tự vả vào mặt mình. Đến lúc đó, trong mắt bà ta tôi chính là một con gà mái muốn bay vào cửa nhà giàu, là người phụ nữ dễ dãi dung tục theo đến tận nhà để làm hỏng chuyện xem mặt tốt đẹp của anh ta. Hình tượng của tôi đúng là một đứa con gái hám tiền trong phim truyền hình, ai ai cũng có thể hô đánh hô giết. Không muốn bị rơi vào kết cục như vậy, tôi úp úp mở mở phủ nhận: “Không, không có ạ. Bà ơi, mình đã từng gặp nhau rồi ạ?”
Bà ta làm như không nghe thấy, chỉ mỉm cười nói: “Lần này cháu lại đi nhầm đến chỗ nào thế?”
Nghe giọng điệu châm chọc ấy, tôi toát mồ hôi lạnh, đành cười vụng về xin lỗi như một con ngốc: “Đúng ạ, bà giỏi quá! Cháu… cháu đang tìm nhà vệ sinh.”
Tôi chỉ chỉ cửa thư phòng sau lưng: “Cháu đi nhầm, không cẩn thận vào thư phòng nhà bà rồi, ha ha ha.”
“Cô bé còn nhỏ tuổi mà hay chạy nhầm chỗ, trí nhớ còn không bằng bà già này.” Vạn Thái quân vẫn cười, nụ cười khiến người khác toát mồ hôi lạnh: “Cô bé tên gì?”
Trong lòng tôi run run: Chết rồi, đến phần điều tra hộ khẩu rồi!
Sau khi điều tra ngọn nguồn gốc rễ của tôi, thể nào bà ta cũng sẽ ném cho tấm chi phiếu. Tôi tò mò không biết bà ta sẽ ném tờ giấy mệnh giá bao nhiêu…
Lúc tôi đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, Khang Tử Huyền bước ra sau từ cánh cửa. Như gặp được vị cứu tinh, tôi vội quay lại nhìn, suýt chút nữa thì xúc động đến mức tim nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cuối cùng tôi có thể diễn kịch để chuồn rồi. Không thể trách tôi không tôn trọng người lớn tuổi, thực ra cái uy của bà ngoại Khang Tử Huyền quá lớn. Đứng đối mặt với bà ta thì tim đập nhanh, cảm thấy rất kích động. Cái tên Vạn Thái quân của bà ta không phải tự nhiên mà có. Sự thật là cảm giác bức bách vô hình trong lời nói của bà ta gây áp lực lớn với tôi.
Nhìn người đàn ông sau lưng, tôi giả vờ nghiêng đầu suy nghĩ rồi vỗ trán như đột nhiên hiểu ra: “Ô, chẳng trách bà nói chúng ta đã từng gặp mặt!” Tôi ngốc nghếch cười ha ha: “Đúng rồi, chúng ta đã từng gặp nhau rồi. Đúng là có duyên quá!”
Khi nói đến hai chữ “có duyên”, trong lòng tôi đang rỉ máu. Còn hai bà cháu Khang Tử Huyền án binh bất động nhìn tôi diễn trò. Tôi cảm thấy nụ cười của mình cứng đơ rồi. Tôi ngượng ngùng chỉ Khang Tử Huyền, cười hì hì cho qua chuyện: “Hì hì, chẳng trách vừa rồi khi cháu nhìn chú này thấy rất quen! Thì ra đã gặp một lần, ha ha ha.”
Bà ngoại Khang Tử Huyền chăm chú nhìn tôi bằng ánh mắt rất khó hiểu, sau đó cười thân thiết gật đầu. Khang Tử Huyền cũng không có ý giải vây, tôi toát mồ hôi lạnh.
Tôi hoảng loạn đến mức mở miệng bịa chuyện: “À, bà và chú đây có quan hệ thân thích sao? Chú đây đẹp trai thật, à, chắc chắn là bắt nguồn từ gen của bà rồi!”
Tôi giơ ngón tay cái lên nịnh bợ: “Gen của bà đúng là loại cao cấp! Chú đẹp trai phong độ, chắc chắn lúc còn trẻ bà cũng là một đại mỹ nhân…”
“Tài nịnh nọt khá đấy!” Bà ta nói nhỏ rồi nhẹ nhàng hỏi: “Cô bé tên gì?”
Nghe thấy câu hỏi này, một loạt những câu nịnh hót của tôi đều tắc nghẹn trong bụng. Lần đầu tiên gặp mặt lúc ở quán bar, Khang Tử Huyền cũng truy hỏi tên tôi như vậy. Giờ nhớ lại mới thấy khẩu khí của hai bà cháu họ đúng là y như nhau. Nhưng không thể lấy cái tên giả Hồ Ưu Ni ra lừa gạt bà ta được, vì đằng sau có đôi mắt chim ưng đang nhìn chằm chằm vào tôi đây.
Nghe tôi tán dương, Khang T