Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

ử Huyền có lẽ đã cười vỡ cả bụng. Anh ta giả vờ đằng hắng sau lưng làm tôi hoang mang, chỉ còn cách ôm bụng: “Bà ơi, cháu muốn vào toilet một chút. Cháu xin phép đi trước ạ. Tạm biệt bà!”
Bà ta gật đầu mỉm cười với tôi nói: “Chắc chắn chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi, cô bé đi lạc à!”
Lời nói này như bùa chú của phù thủy quấn lấy tôi, tôi sợ hãi liếc nhìn Vạn Thái quân rồi ôm đầu đi như chạy. Tôi vừa đi được hai bước, bà ta lại thản nhiên nói: “Hãy nhớ lấy, trẻ con nói dối nhiều sẽ dụ sói đến đấy!”
Trong lòng tôi thầm nghĩ: Đúng vậy, bà cháu nhà bà không phải đều là sói cả sao? Còn là loài sói đặc biệt hiếu chiến nữa.
Tôi nghe thấy tiếng Khang Tử Huyền bình tĩnh bổ sung ở phía sau: “Bà à, cô ấy không còn nhỏ nữa đâu.”
Chạy như bay xuống tầng, tôi tự nhủ sẽ không bao giờ đến hang sói này nữa. Tôi nhìn về phía bàn ăn trải khăn trắng muốt. Tạ ơn trời đất, Đặng Lũng đã mất hút rồi, còn lại Đông Tử đang cầm chiếc đũa đờ đẫn đứng một mình, nhìn xa xăm, như một ngọn tre đung đưa trong gió đêm, yếu ớt đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió núi thổi bay.
Nói thật, tôi luôn cảm thấy tên nhóc Đông Tử này hơi không bình thường. Mặc dù là đàn ông con trai, lại theo nghiệp cảnh sát nhưng tôi vẫn phải nói rằng cậu ta không đủ nam tính.
Tên nhóc này có hai bà chị gái, có lẽ vì vậy mà cậu ta bị nhiễm chút nữ tính, đặc biệt là đôi mắt đen kia. Có lần bị bụi bay vào đau đến rớm nước mắt, cậu ta nhờ tôi thổi giúp. Kết quả, tôi vừa nhìn thì tim đập thình thịch, đôi mắt ngân ngấn nước của tên nhóc này đúng là có nét giống con gái thật!
Tôi vẫn không hiểu tên nhóc này rốt cuộc là “thẳng” hay “cong”, hay là đang đi trên đường cong. Không xác định được như vậy là vì có lần cậu ta nói nhỏ với tôi về câu chuyện rất giật gân. Tôi vẫn nhớ thái độ của cậu ta lúc đó rất hoang mang. Cậu ta nói: “Sư tỷ, em… bạn cùng phòng của em, có… Cái này… Cảm thấy hơi thích cậu ta. Em vẫn mơ thấy cậu ta, sau đó em chuyển ra ngoài ở, bây giờ thỉnh thoảng em vẫn mơ thấy cậu ta…”
Tôi nhớ lần đầu nghe thấy tâm sự mơ hồ của Đông Tử, thái độ của tôi giống như đang nuốt một con ếch sống vậy, hoàn toàn không biết nên nói cái gì. Có người muốn cong mà cong không được nên tự giày vò chính mình, người ngoài như tôi có thể khuyên được gì? Chẳng lẽ nói: “Đông Tử, chúc mừng cậu nhé! Cuối cùng cậu đã phát hiện ra rồi, đúng là việc tốt!” Hay là nói: “Đông Tử à, cái gọi là tình nhân trong mộng chỉ là ảo giác thôi, vì hương hỏa của nhà cậu, cả đời cậu phải đứng thẳng như ngọn tre. Chị sẽ phát động quần chúng giới thiệu đối tượng cho cậu. Nhanh chóng lấy vợ rồi sinh con, đừng nghĩ lung tung nữa!”
Thật sự tôi cảm thấy nói gì cũng sai, mình là chủ của bản thân mình, người khác không có quyền chỉ trỏ tay chân đóng vai Thượng đế. Đông Tử cũng có cuộc sống và tình yêu mà cậu ấy muốn. Còn về việc tình yêu của cậu ta dành cho đàn ông hay phụ nữ, tôi nghĩ điều này cuối cùng phải do cậu ta quyết định.
Một đời người, niềm vui thì ít, đau khổ lại rất nhiều. Vì cái gọi là đạo đức xã hội mà từ bỏ thứ mình thật sự mong muốn, tôi nghĩ, đúng là rất tàn nhẫn!
Đông Tử là gay nhưng luôn nhát gan, có thể do quen sống trong cái kén của khuôn khổ định kiến. Nếu là như vậy, tôi tôn trọng sự lựa chọn của cậu ta, nhưng một khi cậu ta quyết định phá kén chui ra để cất lên tiếng nói của bản thân, tôi cũng giơ hai tay lên ủng hộ.
Không biết ở nhà xảy ra chuyện gì mà Giang Ly vẫn chưa quay lại. Trong lòng mừng thầm, tôi bước đến bên đánh động Đông Tử. Cậu ta quay đầu bối rối nhìn tôi, ánh mắt tỏ ra sợ hãi: “Sư tỷ…”
Tôi giơ tay ngăn cậu ta đang chực mếu máo, đây không phải nơi thích hợp. Tôi liếc nhìn vài người trên bãi cỏ, thấy cái tên mặt người dạ thú Đặng Lũng đang nghiêng đầu nhìn tỏ vẻ rất đắc ý, dường như còn có mấy phần khiêu khích. Tôi nhíu mày đón ánh mắt hắn ta, coi như nhận lời nghênh chiến. Tôi nói nhỏ với Đông Tử: “Được rồi, cũng không thể trách cậu được. Có người đặt bẫy chờ cậu nhảy vào, tên ngốc như cậu không thua mới là lạ! Hắn ta đợi cậu chơi thua rồi tìm hắn, hừm, cái trò lừa đảo kém cỏi này…”
“Tên họ Khang đó đã cho tôi một ân huệ, tạm thời tôi vẫn có thể bảo vệ an toàn cho cậu. Tự cậu phải sáng mắt ra, trốn được thì trốn, tránh được thì tránh. Đợi tên họ Đặng ấy tìm được món hàng mới, tự nhiên cậu sẽ thoát thân.”
Đông Tử bình tĩnh lại rồi nặng nề gật đầu. Tôi quay lưng với đám đông tiếp tục nói: “Cậu lấy lại tinh thần đi, chuyện riêng đặt sang một bên, chuyện chính không thể trì hoãn thêm! Theo kế hoạch cũ mà làm, nhớ chưa?”
Đông Tử nghiêm túc gật đầu: “Nhớ rồi, thưa sư tỷ.”
“Phải thật cẩn thận! Đây không phải trò chơi.”
Tôi uể oải gắp chút thức ăn nhưng thật ra đang ngầm đưa mắt quan sát động tĩnh xung quanh, trong lòng tính toán làm sao có thể thực hiện kế hoạch mà không xảy ra sai sót. Khi nhìn thấy mẹ Giang Ly đang cười nói vui vẻ, tôi cảm thấy có chút không an tâm. Sai rồi, không phải chỉ có một chút bất an mà cực kì lo lắng! Người đàn bà lợi hại này không thể không đề phòng, chỉ cần bà ta nhúng một chân vào là vở kịch