Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
hần gật đầu, nháy mắt khiêu khích: “Vì vậy, lấy vợ chọn cô ấy là thích hợp nhất!”
“Ha, ghét nhất cách so sánh của cánh đàn ông các anh. Em nói cho anh biết, em cũng có thể lấy được chồng.”
“Đúng thế, anh không hề nghi ngờ gì.”
Sau khi Phó Thần đi, Khang Tử Huyền mặt mũi cứng ngắc ngồi lại bên tôi. Tôi hỏi anh đang khó chịu điều gì, anh rầu rĩ trả lời: “Có người đàn ông nào xui xẻo như anh không? Chỉ có thể giương mắt nhìn tình địch quang minh chính đại lật áo bạn gái mình, lại còn không thể thốt ra lời nào.”
Tôi không nhịn được liền bật cười. Cười nhiều quá khiến vết thương đau một trận đến nỗi mặt tôi lập tức nhăn lại. Khang Tử Huyền lo lắng, đứng dậy định đi gọi bác sĩ.
Tôi giữ anh lại: “Không sao đâu.”
“Thật chứ?”
“Thật mà, là do lần đầu tiên nhìn thấy anh đáng yêu như vậy nên em buồn cười đến nỗi tức cả ngực.”
“Được, vậy anh không nói nữa, em ngủ thêm chút đi!”
“Mẹ em và mọi người đâu hết rồi?”
“Bọn họ cũng mệt rồi, cần phải nghỉ ngơi.”
“Mẹ em nhìn thấy anh có phản ứng thế nào?”
“Đã gọi anh là A Khang rồi, em nói xem là phản ứng gì?”
“Cũng đúng, mẹ em sao có thể không thích anh được. Mẹ thích nhất là những anh chàng đẹp trai.”
“Đúng vậy, mẹ em đã bị anh chinh phục ngay từ ánh mắt đầu tiên.”
“Sao có thể? Có thể chinh phục mẹ em ngay từ ánh mắt đầu tiên là… À đúng rồi, em gây ra họa lớn như vậy, liệu Hoa Tiên Tử có không thích em không?”
“Không thích em thì mỗi ngày đã chẳng sai dì Liên mang canh đến cho em. Lát nữa bà sẽ đến thăm em.”
“Hoa Tiên Tử đáng yêu nhất!”
“Em cũng là Một Đồng đáng giá nhất!”
Sau mấy ngày nằm viện, tuy cũng có lúc sốt cao nhưng xét một cách tổng thể thì tôi đang dần dần hồi phục. Điều đau khổ chính là mẹ cứ ép tôi uống canh tẩm bổ. Tôi nôn hết ra, bà lại tiếp tục ép. Mấy lần tôi lén năn nỉ Khang Tử Huyền, Phi Ca, thậm chí cả dượng Alan đưa mẹ tôi ra, cả ba người một mực lắc đầu. Tôi nói tôi sắp uống đến phát điên rồi, Phi Ca nói: “Lượng Lượng, đừng có mơ! Đó là canh báo thù của mẹ cậu, cậu không muốn uống cũng không được!”
Tôi hoàn toàn nín lặng.
Lão Đàm dẫn theo Lý Phóng, còn có cả Tiểu Mạnh, coi như đại diện các đồng nghiệp trong Cục đến thăm tôi. Lão Đàm ngồi một lúc, thái độ hoà nhã, không phê bình gì. Tôi nằm đó không dám thở mạnh, nhiều lần cân nhắc vẻ mặt ông ta thì cảm thấy ông ta lấy tâm trạng “chỉ tiếc không nung sắt thành thép” đến thăm tôi, còn trong lòng ông ta có chút quan tâm nào hay không, tôi thấy đáp án là chắc chắn có.
Lúc lão Đàm dẫn Tiểu Mạnh đứng dậy định đi, từ dưới lớp chăn tôi thò tay ra kéo áo Lý Phóng. Đôi mắt nhỏ của Lý Phóng đảo một vòng, sau đó nhanh chóng tìm cớ ở lại. Tôi tách những người khác ra để Lý Phóng có thể kể cho tôi nghe mọi chuyện, khoảng thời gian này mọi người đều tránh nhắc đến chuyện hiệu trưởng Dương. Trong lòng tôi mơ hồ có một dự cảm không lành. Nửa đêm tôi không ngủ được, trong đầu chỉ toàn hiện lên đôi mắt tuyệt vọng của thầy hiệu trưởng, khuôn mặt xám xịt nhìn tôi buồn bã đau thương, luôn miệng cầu xin tôi tha thứ, thầy chỉ mong được giải thoát. Trong lòng tôi đã chuẩn bị tâm lý.
Lý Phóng nói: “Lượng Lượng, thầy hiệu trưởng cũ của cô đã đi rồi.”
“Là ông ấy đã gọi 120. Một ngày sau, chúng tôi tìm thấy những công cụ đó ở văn phòng. Chúng tôi tìm ông ấy, không ngờ ông ta đã treo cổ tự tử ở nhà và để lại một di thư, thú nhận chuyện bản thân bị ép làm khuôn tiền giả. Khuôn đã bị Hải Thần Hội lấy đi, ông ta tự cảm thấy tội lỗi quá nặng, nên không có dũng khí sống tiếp. Nhưng ông ta giữ lại một đống đầu mối cho chúng ta, có nó, vụ án này dễ phá hơn rất nhiều. Cục trưởng cũng không gây khó dễ được với lão Đàm. Thực ra Lượng Lượng à, cuối cùng tôi đã nhìn ra, lão Đàm của chúng ta bảo vệ cô rất nhiều. Ông ấy hiểu cô tìm hiệu trưởng Dương để khuyên ông ta tự thú, dù gì thì người cũng đã đi rồi, may mà cũng là hiệu trưởng đức cao vọng trọng, vì con cái mà bị ép đến bước đường cùng. Lão Đàm chỉ thị chúng tôi xử lý vụ này như vậy… À, hôm qua là lễ truy điệu của hiệu trưởng các cô, có nhiều học sinh của ông ấy đến, đúng là đệ tử khắp thiên hạ. Mặc dù con trai không có mặt nhưng có nhiều học sinh như thế đến tiễn ông ấy đi nốt chặng đường cuối cùng, ông ấy cũng có thể nhắm mắt…”
Tôi gật gật đầu, chẳng trách cả ngày hôm qua không thấy mặt mũi Phi Ca đâu, lúc đến phòng bệnh thăm tôi thì mắt đỏ mọng như quả đào hỏng, sau đó miễn cưỡng cười đùa với tôi.
Bất giác hai hàng nước mắt chảy xuống thấm đẫm cả chiếc gối, trong lòng trống rỗng, tôi không dám nghĩ nhiều, chỉ muốn khóc. Nước mắt giống như con ngựa đứt dây cương, muốn cầm mà không cầm được, cuối cùng phát ra thành tiếng nức nở.
“Lượng Lượng, cô đừng khóc nữa! Tôi bảo này, đừng khóc, tôi sợ nhất là nước mắt phụ nữ.” Lý Phóng luống cuống, Phi Ca và mẹ tôi ở ngoài cửa nghe thấy liền vội vàng chạy vào.
Tôi gạt nước mắt, buồn bã nhìn Phi Ca: “Phi Ca, có phải mình đã sai?”
Phi Ca cũng khóc: “Lượng Lượng, cậu không sai. Nếu mình là cậu, mình cũng làm như vậy, có lẽ còn không làm tốt bằng cậu.”
“Nhưng thầy mất rồ