Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.
áng lo như con. Kết quả đúng là con, con cứ nằm đó, trên mặt còn đeo mặt nạ dưỡng khí. Mẹ gọi con, con không thưa. Mẹ rất muốn đánh con đấy. Mẹ hận, hồi đó sao mẹ lại đi yêu ông bố quỷ quái của con. Cả đời mẹ đã bị hủy hoại trong tay ông ấy rồi… Mẹ hận chết hai người họ Phương các người, một già một trẻ cố tình gây khó dễ cho mẹ. Mẹ cô không đối xử tốt với cô hay sao? Suýt chút nữa cho rằng cô sắp đi cùng ông bố đáng ghét của cô rồi, hu hu hu…”
Thấy mẹ khóc đến đứt gan đứt ruột, dượng Alan đứng bên đưa khăn giấy cho bà. Trong lòng bứt rứt, tôi thì thầm: “Mẹ, con xin lỗi!”
Mẹ tôi tiếp tục sụt sịt lên án tôi: “Lúc con chưa tỉnh lại mẹ đã tự hỏi có phải con hận mẹ tái hôn nên tìm cách trừng phạt mẹ. Nếu con nghĩ như vậy thì mẹ của con sẽ quay về ly hôn với Alan ngay lập tức. Phương Lượng Lượng, con còn giày vò mẹ như vậy, mẹ cũng không muốn sống nữa, hu hu hu…”
Dượng Alan lịch thiệp nghe không hiểu tiếng Trung, hoàn toàn không biết mẹ tôi đang có ý định ly hôn với ông, cứ đứng bên dịu dàng khuyên nhủ: “Honey, Mary will gonna be fine, don’t cry…”[1'>
[1'> Em yêu, Mary sẽ ổn thôi, em đừng khóc…
Tôi thở hắt ra: “Mẹ, mẹ đang nói lung tung gì thế?”
Mẹ tôi dùng ánh mắt ai oán hung hăng lườm tôi: “Đừng gọi tôi là mẹ, tôi không phải mẹ cô. Người khác làm mẹ có đáng thương như tôi không? Con gái đi ra mắt nhà bạn trai rồi nhưng mẹ nó thì vẫn mù mờ không hay biết gì, có đạo lý ấy sao? Ôi ôi…”
Mẹ tôi khóc lóc, dượng Alan đứng bên lóng nga lóng ngóng, chân tay rối lên không biết xảy ra chuyện gì. Tôi bất lực nhìn ông ấy, cảm thấy rất đau lòng.
Alan nói với mẹ bây giờ tôi đang bị thương nặng, không nên để tinh thần tôi bị kích động. Mẹ tôi lúc này mới ảo não thừa nhận vừa rồi căng thẳng không kiềm chế được, sau đó giận dỗi đi xuống rửa mặt với dượng Alan. Phi Ca ghé sát tai tôi, hất hất cằm về phía Khang Tử Huyền trên ghế sô pha: “Lúc cậu hôn mê, bà ngoại anh ta đến thăm cậu, ngây ra một lúc. Hai hôm nay đồ ăn của bọn mình đều là do bà ngoại anh ta sai người mang đến. Phương Lượng Lượng, cậu được đó, nhanh như vậy đã dỗ bà già đến độ không thể thiếu đứa cháu dâu này rồi!”
Tôi lườm Phi Ca một cái: “Chẳng phải đều là học từ cậu đó sao?”
Phòng bệnh yên tĩnh trở lại, có thể nghe thấy tiếng ngáy khe khẽ của Thạch Đầu. Phi Ca nhìn túi truyền dịch, ngáp mấy cái. Tôi dùng ánh mắt làm bút vẽ, tinh tế miêu tả lại thân hình cường tráng của Khang Tử Huyền lúc ngủ say, sau đó dùng trái tim cảm nhận tình cảm ấm áp xung quanh mình. Nhớ tới lần trước cô đơn lúc bị ốm, đột nhiên tôi muốn cười lớn. Cơ thể tôi tiếp tục đau đớn như trước rồi đỡ dần, cơn buồn ngủ ập đến, tôi mãn nguyện nhắm mắt lại.
Vì hòa bình thế giới, sau này xin em đừng làm gián điệp nữa!
Lúc tôi tỉnh lại thì ngoài trời đã tối đen. Tôi yếu ớt mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy là Khang Tử Huyền dưới ánh đèn râu ria đầy mặt, ánh mắt sầu muộn, điểm thêm vài phần gợi cảm vào khuôn mặt nho nhã hàng ngày của anh. Lúc này trong phòng không còn ai khác, nhìn thấy tôi tỉnh lại, anh cười vui mừng, khẽ cúi người hôn lên trán tôi: “Người đẹp ngủ trong rừng cuối cùng cũng tỉnh lại rồi!”
“Anh đợi em rất lâu rồi, bây giờ em là của anh!”
Tôi cũng cười, giơ tay xoa cái cằm lún phún râu của Khang Tử Huyền, nhăn mặt làm bộ ghét bỏ: “Râu của hoàng tử dài rồi, đâm vào mặt đau quá!”
Khang Tử Huyền nhìn tôi đăm chiêu rồi chống tay cúi thấp người xuống, cố ý để chiếc cằm cọ nhẹ vào mặt tôi khiến hơi thở của anh bao quanh tôi. Anh khẽ nói bên tai tôi: “Anh vừa đi là em đã gặp chuyện rồi, em là cô gái hư nhất trên thế giới này!”
Cả hai chúng tôi đều có chút lúng túng. Tôi khẽ cười phá tan bầu không khí trầm lặng: “Nghe Phi Ca nói nhờ có anh cái mạng này của em mới giữ được. Phó Thần, bây giờ anh đã là ân nhân cứu mạng của em rồi.”
Tôi cười lém lỉnh: “Chỉ đáng tiếc em không thể lấy thân báo đáp!”
Phó Thần cười gượng gạo: “Lượng Lượng, đã muộn rồi đúng không?”
“Đúng thế, chúng ta đều đã gặp được người khác.”
“Ha, đúng thế, thế giới này đúng là thay đổi nhanh quá! Thoáng một cái, bên cạnh chúng ta đều đã có người mới rồi.”
“Phó Thần, đột nhiên em nghĩ cô gái 18 tuổi Vương Bảo Xuyến[1'> học hành gian khổ đúng là một con gấu trúc.”
[1'> Nhân vật trong truyền thuyết chờ đợi chồng là Tiết Bình Quý suốt 18 năm. Dù gặp nhiều trắc trở nhưng cuối cùng hai người vẫn chứng minh được tình yêu chân thành và chung thủy của mình, vượt qua mọi định kiến để tạo dựng một hạnh phúc bền lâu.
“Sao em lại nói vậy?”
Tôi trầm ngâm nhìn lên trần nhà: “Em cho rằng em có thể đợi được anh, ít nhất có thể đợi rất lâu, nhưng hóa ra không làm được. Em không đợi được anh, nhưng lại gặp được anh ấy.”
Phó Thần cúi đầu cười bên tai tôi: “Không, là hai chúng ta không có duyên, đợi đến lúc anh quay lại tìm em, thì bên cạnh em đã có người khác.”
Tôi cười bất đắc dĩ, nhìn anh ta chăm chú: “Anh biết mà, Duy Nhất rất thích anh. Cô ấy rất biết cách chăm sóc người khác.”
“Anh biết!”
Phó T