XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Trung Tá Tiên Sinh

Xin Chào Trung Tá Tiên Sinh

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.

ng không biết có phải nhận ra Ôn Hoàn hay không mà lẳng lặng gật đầu, ánh mắt có phần rã rời.
Một lát sau Lục Thần mới đi lên, đi cùng anh còn có Trương Kim Lan.
Ôn Hoàn sửng sốt khẽ đáp tiếng: "Hả..." Giọng nói buồn buồn có phần không muốn, đặc biệt là vào lúc này, cô mong anh có thể ở bên cạnh mình.
Lục Thần ngẩng đầu nhìn cô, giơ tay vuốt mặt của cô: "Anh không yên lòng về em." Nhóc con này vẫn luôn để ý chuyện trước đây của ba cô, giờ chuyện năm xưa lại bị người ta bới móc ra, trong lòng cô nhất định rất khó chịu mà lúc này anh lại phải rời khỏi, anh làm sao có thể yên tâm được.
Không muốn để cho anh lo lắng vì mình, Ôn Hoàn bày ra nụ cười nói: "Không có việc gì đâu, em không sao, đừng lo lắng cho em, ngược lại lúc anh huấn luyện phải cẩn thận một chút." Nghĩ tới vết thương sau lưng anh đến giờ cô vẫn còn thấy có chút kinh hãi.
Lục Thần nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: "Nhóc con, cùng theo anh đến thành phố B đi."
"Hả." Ôn Hoàn sửng sốt.
"Đưa mẹ đi cùng, không phải bác sĩ nói rồi sao, phải đưa mẹ tới những nơi bà đã từng sống để xem có thể nhớ lại điều gì không, đối với bệnh tình cũng có lợi." Lục Thần nói.
"Nhưng em và mẹ ở đâu?" Cô đã từng tới chỗ anh, mặc dù nói phòng của anh là một gian nhà nhưng coi như chỗ đó có hơi lớn đi thì ba người cũng không có cách nào ở chung.
"Ở bên đường đối diện vườn hoa ở thành phố A anh có một căn phòng, là trước đây ba chuẩn bị cho anh dùng khi kết hôn, mọi thứ bên trong đã được chuẩn bị đầy đủ rồi, chỉ cần xách vali vào là có thể ở." Trước đây ba chuẩn bị cho anh nói nếu anh kêu bạn qua đó ở cũng được, nhưng anh vẫn chưa bảo ai, nhà đó vẫn bỏ không.
Vuốt cái trán của cô, Lục Thần khẽ hôn lên nói: "Anh sẽ cố gắng mỗi ngày trở lại đó."
Ôn Hoàn ôm lại anh, gật đầu đáp: "Được." Nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng của anh rơi trên mặt của cô.
Buổi tối nói rõ tình hình với ba Lục và mẹ Lục xong, lúc đầu mẹ Lục có phần không đồng ý, lo lắng Lục Thần ở trong đơn vị sẽ không để ý tới Ôn Hoàn, mà Ôn Hoàn còn mang theo mẹ Ôn nên càng không yên tâm.
Nhưng Lục Thần kiên trì, Ôn Hoàn cũng nói quay lại nơi đã từng sống trước kia có thể giúp đỡ cho bệnh tình của mẹ cô. Thấy hai người kiên trì, ba Lục và mẹ Lục đương nhiên cũng không thể tiếp tục khăng khăng gì nữa, nhưng Trương Kim Lan vẫn thương Ôn Hoàn sợ cô không được chăm sóc. Vì vậy lui một bước kêu bọn họ mang theo bác Trương cùng đi để ngày thường còn có người chăm sóc mẹ Ôn.
Cũng không biết là ai tiết lộ thân phận của Lục Thần, ngày thứ hai trên trang web lại xuất hiện người nặc danh phát tán thân phận của Lục Thần ra ngoài, thậm chí còn kèm theo ảnh chụp hai ngày trước Ôn Hoàn và Lục Thần đi du lịch ở thị trấn nhỏ Lạc Hà.
Sáng sớm một nhóm phóng viên lớn vây quanh trước cửa khu nhà họ Lục, cuối cùng ba Lục phải kêu bác Chung lái xe đi mới khiến cho những người đó đi theo.
Trên đường tới sân bay Ôn Hoàn vẫn nghĩ mãi không ra vì sao tin tức lại truyền đi nhanh như vậy, giống như đã có kế hoạch từ trước. Đầu tiên là phát tán thân phận của cô, sau đó là tung ra chuyện của mẹ cô, tiếp đó mới là Lục Thần, các bước được tiến hành tuần tự từng ngày một, hơn nữa ảnh chụp du lịch của cô và Lục Thần ở trấn nhỏ kia bất kể là ở góc độ nào đều rất chất lượng, giống như là có người cố ý trốn ở một góc nào đó để ý giám sát từng cử động của bọn họ.
"Thật là đáng sợ..." Ôn Hoàn lẩm bẩm, cô không biết hiện giờ ở sau lưng có người cũng đang cầm camera chụp từng nhất cử nhất động của bọn họ hay không.
Lục Thần ở bên cạnh yên lặng, một lúc lâu sau mới mở miệng nói: "Có thể là lúc trước ở Thanh Đảo gặp phải cái người Lâm Tiểu Nhã kia."
Nghe vậy Ôn Hoàn sửng sốt, quả thực Lâm Tiểu Nhã nắm giữ tất cả tư liệu của cô, giả dụ đó thật sự là do cô ta phát tán tất cả mọi chuyện cho truyền thông, kết hợp với thực tế chuyện xảy ra ở Thanh Đảo lúc trước cũng không phải là không có khả năng, thậm chí còn hợp tình hợp lý.
"Thật sự là cô ta sao?" ?" Ôn Hoàn lẩm bẩm tự nói, cô cũng không chắc chắn.
Lúc đến thành phố A là vào buổi trưa, Lục Thần đưa Ôn Hoàn và mẹ đến chỗ ở, mặc dù căn phòng không có người ở nhưng lúc mua lo rằng con trai sẽ không thường xuyên đến chỗ này nên mẹ Lục đã sớm gọi cho công ty dịch vụ nhà ở, mỗi tuần sẽ tới thu dọn một lần.
Vì vậy khi mấy người Ôn Hoàn mang theo hành lý bước vào, toàn bộ căn phòng đều sạch sẽ, chỉ cần thu dọn một chút là được. Lục Thần đem hành lý của hai người vào phòng, mẹ Ôn vì vừa ngồi máy bay vừa ngồi ô tô nên hơi mệt, Ôn Hoàn và bác Trương liền dìu bà vào phòng đi ngủ.
Lúc Ôn Hoàn trở lại phòng ngủ chính thì Lục Thần đang gọi điện thoại, Ôn Hoàn không biết anh gọi điện cho ai nhưng nhìn vẻ mặt có phần nghiêm túc, ngẩng đầu thấy cô đứng ở cửa, dường như không muốn để cho cô nghe thấy liền không nói nhiều nữa, rất nhanh thì kết thúc cuộc gọi.
"Mẹ đã ngủ chưa?" Thả điện thoại di động vào trong túi, vừa hỏi vừa đi tới chỗ cô.
Ôn Hoàn gật đầu, hỏi: "Trong đơn vị gọi tới sao?"
Lục Thần lắc đầu chỉ nói: "Không phải, một người bạn, anh