Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
nhờ cậu ta làm ít chuyện."
"Chuyện của em sẽ không ảnh hưởng đến anh chứ?" Ôn Hoàn có phần lo lắng, đổi thành những người khác cho dù chuyện như vậy bị người ta vạch trần cũng chẳng sao, nhưng bởi vì cô là diễn viên là ngôi sao cho nên truyền thông phóng đại mọi chuyện ra, đem sự kiện cá nhân thăng cấp thành sự kiện công chúng, khiến cho người ta muốn không biết cũng khó.
"Ảnh hưởng gì đến anh chứ?" Lục Thần hỏi cô, nhìn cô nhíu chặt chân mày có chút đau lòng, giơ tay khẽ vuốt lên, anh vẫn thích bộ dạng lúc cô cười hơn, hoặc là lúc bĩu môi tức giận với anh cũng được, ngược lại anh không thích thích cô cau mày lo lắng cái gì cả, hoặc là rơi nước mắt khóc thút thít không tiếng động.
"Thì chính là chuyện công việc của anh, không phải anh nói muốn xét duyệt lên chức trung tá sao, có thể bởi vì chuyện của em mà chịu ảnh hưởng hay không?"
Nghe vậy anh giang tay ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng của cô, khẽ nói: "Đồ ngốc, không ảnh hưởng gì cả."
Cho rằng anh đang an ủi cô, Ôn Hoàn không tin còn muốn nói điều gì: "Nhưng..."
"Trước kia nói chuyện đó là anh gạt em, trước khi quen em hai tháng đã được thông qua rồi." Lục Thần ngắt lời cô, giải thích: "Bởi vì không muốn buông em ra, không muốn để cho em chia tay anh nên mới lừa em nói chuyện như vậy."
Nghe vậy Ôn Hoàn thở phào nhẹ nhõm trong lòng: "Vậy là tốt rồi." Nhưng vẫn cảm thấy có chút không yên lòng, hỏi: "Vậy có thể bởi vì thân phận của em mà sẽ có ảnh hưởng tới công việc sau này của anh không?"
"Suy nghĩ nhiều như vậy làm gì, chuyện sau này ai biết được." Lục Thần tránh né cái đề tài này, buông cô ra giơ tay lên nhìn thoáng qua đồng hồ nói: "Anh phải đến đơn vị một chuyến rồi, sẽ cố gắng trở về sớm một chút."
Ôn Hoàn gật đầu: "Vâng, em chờ anh ở nhà."
Lục Thần hôn lên trán của cô, cầm lấy bộ quân phục mặc vào, đội mũ rồi ra cửa.
Đến xế chiều Ôn Hoàn và bác Trương hai người hợp sức quét dọn qua loa trong nhà một lần, bởi vì bình thường một tuần có người tới thu dọn một lần cho nên dọn dẹp cũng không quá mệt mỏi.
Sau khi thu dọn xong bác Trương cầm tiền chuẩn bị đi ra siêu thị gần đây mua ít đồ nấu bữa tối. Ôn Hoàn vào phòng liếc nhìn mẹ, thấy bà còn đang ngủ mới khẽ khàng lui từ trong phòng ra ngoài.
Ngồi ở phòng khách cầm điện thoại di động gọi cho chị Lynda, hỏi chị tình hình bên ngoài thế nào, nhân tiện nói cho chị ta biết mình đã tới thành phố A cùng Lục Thần.
Lynda nói hiện giờ hai chiếc điện thoại di dộng của chị ta hầu như mỗi ngày đều bị người ta gọi tới, ngay cả điện thoại trong công ty cũng vậy, mấy cô bé nhận điện thoại cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.
"Chị Lynda, công ty tra ra được là ai tung tin ra ngoài chưa?" Cô luôn có cảm giác giống như mình bị người ta giám sát, nhất cử nhất động đều bị người ta theo dõi.
"Vẫn chưa tra được, nhưng Ôn Hoàn à, có phải là Lâm tiểu thư ở Thanh Đảo lúc trước không?" Chị Lynda không bàn mà trùng ý kiến với suy đoán của Lục Thần, bởi vì ngoài cô ta ra dường như không còn người thứ hai để nghi ngờ nữa.
Ôn Hoàn lắc đầu cầm điện thoại nói: "Em không biết, nhưng em đoán có lẽ không phải là cô ta đâu, nếu như muốn phát tán, ngay từ đầu khi cô ta biết thân phận của em đã không cần chờ đến lúc này mới nói ra ngoài."
"Có lẽ vì ngày đó cô ta bị Lục Thần khiến cho nhục nhã nên mang lòng oán hận." Chị ta vẫn không quên ngày đó Lục Thần nói những lời cay độc kia.
Ôn Hoàn suy nghĩ một hồi, cô biết cách nói của chị Lynda hợp tình hợp lý nhưng cô luôn cảm thấy có cái gì đó không đúng, lẩm bẩm nói: "Nhưng cô ấy cũng không biết chuyện của mẹ em mới đúng chứ..."
Thật Hay Giả?
Lúc Ôn Hoàn vẫn còn đang ngồi ở trong phòng khách nghĩ sao Lâm Tiểu Nhã lại biết được mẹ ở viện điều dưỡng thì nghe thấy trong phòng đột nhiên truyề tới một tiếng kêu sợ hãi.
"A!........."
Ôn Hoàn chợt phục hồi lại tinh thần, nhìn về phía căn phòng, không kịp suy nghĩ gì bỏ lại điện thoại di dộng chạy nhanh về phía căn phòng, đẩy cửa bước vào thì thấy mẹ Ôn nằm ở trên giường, mắt nhăm quơ tay quơ chân như là mơ thấy ác mộng.
Ôn Hoàn vội bước tới bên giường khẽ lay mẹ: "Mẹ, mẹ làm sao vậy, tỉnh lại... tỉnh lại đi..."
Mẹ Ôn mặc cho Ôn Hoàn đỡ, miệng không ngừng nói: "Nhân Hoa bị bọn họ hại chết, Nhân Hoa là bị bọn họ hại chết..."
Lần này rốt cuộc Ôn Hoàn đã nghe rõ ràng, ngồi ở trên ghế sofa cầm tay mẹ hỏi: "Mẹ, mẹ nói ba là bị hại chết ư? Là ai, ai đã hại?"
Mẹ Ôn lẳng lặng xoay đầu nhìn Ôn Hoàn, mãi hồi lâu sau dường như mới nhận ra Ôn Hoàn, chợt giơ tay nắm vai Ôn Hoàn kêu lên: "Tiểu Hoàn, Tiểu Hoàn, con là Tiểu Hoàn?!"
Ôn Hoàn liên tục gật đầu, nói: "Là con, là con, con là Tiểu Hoàn."
Mẹ Ôn hơi thần bí nhìn Ôn Hoàn nói, giống như là sợ người khác nghe được, giọng nói có ý đè rất thấp: "Tiểu Hoàn, ba con bị người ta hại chết, là những người đó bức chết ba con, những người xấu đó."
Trong lòng Ôn Hoàn chấn động nhìn mẹ nhất thời không nói ra lời, có người hại chết ba? Vì vậy ba thật sự là bị người ta vu