Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
thể tin tưởng hay không.
Lục Thần cúi đầu hôn lên tóc cô, nhẹ giọng an ủi: "Đừng suy nghĩ nhiều, em mệt mỏi quá rồi."
Ôn Hoàn lắc đầu: "Nhưng em thực sự không tin ba làm chuyện phạm pháp như vậy, em muốn tin lời mẹ nói là sự thật, ba chính là bị người ta vu cáo hãm hại."
Lục Thần vỗ cô dỗ dành an ủi: "Được rồi, không cần nghĩ nữa, đều đã qua rồi."
Ôn Hoàn từ trong lòng anh lui ra ngoài, ngẩng đầu rớt nước mắt nhìn anh nói: "Lục Thần, anh giúp em tra lại chuyện năm đó có được không?" Cô chỉ muốn điều tra ra sự thật, nếu như ba thật sự bị người ta hãm hại, cô sẽ không để cho ba cõng tội danh đó cả đời.
Lục Thần gật đầu đồng ý: "Được." Thực ra từ lúc ở Thanh Đảo cô tựa ở trong ngực mình khóc anh đã liền nhờ bạn điều tra chuyện năm đó, nhưng chỉ là chuyện này xem ra dường như cũng không hề đơn giản như bọn họ nghĩ, trong đó có dính dáng tới nhiều người cấp cao, nhất thời khó mà có kết quả, anh cũng không muốn để cho cô thất vọng nên mới định chờ tất cả sự việc được rõ ràng mới nói cho cô biết.
Nhìn anh Ôn Hoàn hít mũi một cái nói: "Cám ơn anh."
Lục Thần giơ tay xoa xoa đầu của cô nói: "Đồ ngốc." Rồi kéo tay cô đứng lên: "Nào, theo anh đi ăn cơm tối, hôm nay tới giờ vẫn chưa ăn đâu." Vừa nói vừa không đợi cô từ chối liền kéo tay ra khỏi phòng.
Phu Nhân Nhà Họ Thành
Không có họp báo, tất cả các hoạt động đại diện cho doanh nghiệp cũng đều bị chị Lynda sắp xếp tới sau này hoặc là tìm người thay thế cô.
Cuộc sống vốn đang bận rộn vất vả giờ thoáng cái nhàn hạ, mỗi ngày ngoài đợi ở nhà vẫn là đợi ở nhà, bởi vì các bài báo đưa tin về thân thế của cô bây giờ vẫn đang xôn xao.
Bên kia chị Lynda vẫn bận rộn như trước, chỉ có điều không bận với các buổi tuyên truyền của cô mà là đang vội vàng xây dựng hình tượng cho Tiểu Lâm, thậm chí còn tìm thầy phong thủy lấy tên mới cho Tiểu Lâm là Lâm Tiểu Vụ.
Rất nhiều quảng cáo trước kia của Ôn Hoàn giờ đều bị Lâm Tiểu Vụ nhận lại, xem ra chị Lynda đang muốn chế tạo lại một Ôn Hoàn khác.
Điện thoại di động ở phía sau vang lên, lo sẽ đánh thức mẹ nên Ôn Hoàn vội vàng nhấn phím nghe rồi đứng dậy đi ra ngoài.
"Alo." Khẽ hạ thấp giọng nói, tay nhẹ nhàng đóng cửa lại.
"Là anh." Bên kia đầu dây truyền đến tiếng nói trầm trầm của Thành Việt.
Tay ngừng lại, sắc mặt thoáng cái hơi lạnh xuống, không nói gì, vừa mới đưa tay chuẩn bị tắt điện thoại thì nghe thấy anh ta bên kia đầu dây nói: "Chờ chút Tiểu Hoàn, anh chỉ muốn biết em có tốt không."
Ôn Hoàn cười nhạt: "Có liên quan gì đến anh sao?" Ngày trước anh ta còn không hỏi, giờ lại hỏi, thật giống như truyện cười tiếu lâm.
"Anh biết em hận anh, nhưng anh chỉ muốn nói cho em biết, có một số việc không phải anh có thể lựa chọn."
"Anh có thể lựa chọn hay không cũng đừng gọi điện thoại tới nữa!" Ôn Hoàn nói xong liền cúp điện thoại luôn, cô không muốn nói thêm một chữ nào với người nhà họ Thành nữa!
"Thiếu phu nhân, cô không sao chứ." Trong phòng khách bác Trướng có phần lo lắng nhìn cô.
Ôn Hoàn ngẩng đầu lắc một cái không nói gì, ngực vì tức giận mà vẫn còn có phần phập phồng kịch liệt.
"Lại là công việc sao?" Bác Trương thận trọng nói.
Ôn Hoàn suy nghĩ một chút liền gật đầu rồi đi tới ghế sofa trong phòng khách.
Thấy cô ngồi xuống, bác Trương xoay người quay về phòng bếp lấy cho cô cốc nước: "Uống nước đi."
"Cảm ơn bác Trương." Ôn Hoàn giơ tay đón lấy rồi uống một ngụm.
Có lẽ là muốn dời đi lực chú ý của Ôn Hoàn, bác Trương nìn căn phòng của mẹ Ôn nói: "Tôi thấy hay là mang mẹ cô ra ngoài đi dạo một lát, dù sao nơi này cũng từng là chỗ hai người sống trước kia, nói không chừng có thể nhớ lại chút gì."
Nghe vậy Ôn Hoàn nhìn bà, nếu thực sự có thể cũng tốt nếu không đoán chừng cũng chỉ như bây giờ thôi.
Suy nghĩ một hồi, cô gật đầu nói: "Nếu không thì lát nữa mang mẹ ra ngoài đi loanh quanh vậy."
"Vâng, được, tôi đi chuẩn bị mấy thứ."
Mẹ Ôn ngủ một giấc rất dài, lúc tỉnh lại đã gần chạng vạng tối. Bác Trương và Ôn Hoàn đều đã chuẩn bị xong, bác Trương mang theo tấm chăn mỏng và nước, ngoài ra cũng đẩy xe lăn đi ra.
Ôn Hoàn không trang điểm làm cho vẻ mặt bình thường so với khuôn mặt trang điểm đậm xinh đẹp trên màn hình khác nhau khá lớn, cho nên chỉ cần mặc một chiếc áo Tshirt rộng rãi, đeo kính râm và đội mũ lưỡi trai, người ngoài không chú ý sẽ không phát hiện ra cô chính là đại minh tinh trên màn ảnh.
Hôm nay tâm tình mẹ Ôn khá yên ổn, im lặng ngồi ở xe lăn tùy ý Ôn Hoàn vừa đẩy đi vừa nhìn xung quanh, cũng không nói gì, thậm chí ngay cả biểu cảm trên mặt cũng không không thay đổi bao nhiêu.
Đi được vài mét mà không mang bà đi xa, chỉ đi dạo ở mấy con phố gần khu nhà ở, cô không dám đưa mẹ đi quá xa, cũng không dám đến những con đường trước kia mà mẹ đã quen thuộc, cô không biết mẹ sẽ có phản ứng gì, cô không dám quá vội vàng, có lẽ từ từ từng bước một sẽ tốt hơn.
Thực ra vài năm không quay lại, thành phố thay đổi rất nhiều, một số khu nhà lâu năm đã được xây dựng