Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
đồng đội của ba Thính Thính nghe nói tới chương trình này muốn liên lạc với tôi, về sau không biết làm sao mà ba Thính Thính biết được, anh ấy cũng liên lạc với tôi luôn. Lúc đó người gọi điện thoại nhiều lắm nhưng tôi chỉ chọn ba Thính Thính.”
“Đúng là duyên nợ mà. Khi đó sao chị chỉ chọn tiểu đội trưởng vậy?” Con sâu hiếu kỳ bò khắp người Tu Dĩnh làm cô ngứa ngáy.
“Giọng ba Thính Thính nghe rất êm tai, khi ấy chắc là bị giọng nói của anh ấy mê hoặc, về sau dần bị con người anh ấy thu hút.” Đường Tiểu Miểu nhớ lại tình hình khi ấy “Thời gian đó, hễ chúng tôi rảnh rỗi là liên lạc, cả ngày đều bận rộn công tác, chỉ có buổi tối mới liên lạc được. Về sau gặp mặt nhau đều không nhận ra đối phương là người trong hình. Quá xấu, thức đêm hoài cả người đều hốc hác nhưng chúng tôi lại rất háo hức, cứ nghĩ đến tình cảnh lúc ấy là cảm thấy ngọt ngào.”
Phải rồi, mới đầu không phải cô và Tiểu Hùng cũng liên lạc bằng cách ấy sao? Ban ngày Tiểu Hùng phải huấn luyện, ban ngày cô cũng phải đi làm, nhưng hai người đều luyến tiếc lãng phí thời gian, có cơ hội là gọi điện nhắn tin, kỳ thật đúng là ký ức tuyệt vời. Tu Dĩnh cũng cảm thấy, có thể yêu đương cùng quân nhân, bản thân nó đã lãng mạn rồi.
Lại ngẫm tới chị Đường và tiểu đội trưởng, tìm bạn trăm năm trên đài phát thanh, không ngờ lại sinh ra một đoạn nhân duyên tốt đẹp, có thể nói đây là kỳ tích chăng?
Ngồi chơi ở phòng vợ chồng Đường Tiểu Miểu khá lâu, sau đó bé Thính tỉnh, nhóc con này đúng là đáng yêu hết sức, mắt to tròn, mặt mũi rất đẹp. Tu Dĩnh nghĩ, sau này nhất định là một anh chàng đẹp trai, mê chết không ít cô gái đâu. Chơi với Thính Thính hồi lâu, đến giờ ăn cơm Tu Dĩnh mới bịn rịn đi về.
Đường Tiểu Miểu tiễn cô ra, hai người vừa đi vừa nói. Đến gần sân huấn luyện tự dưng có người gọi cô “Chị dâu! Chị dâu!”
Tu Dĩnh nhìn lại, thấy một hàng quân, dẫn đầu chính là tiểu đội trưởng đội hai, anh ta đang ngoắc tay với cô.
“Chị dâu, chị lại đây một chút, trung đội trưởng gọi chị kìa.”
Tu Dĩnh tò mò, Tiểu Hùng kêu cô làm gì? Tò mò thì tò mò nhưng chân không dừng lại, chạy qua bên đó.
Kích Thích
Tu Dĩnh không ngờ các chiến sĩ lại đùa giỡn như thế. Lúc cô quay lại mới biết, Hùng Khải căn bản không có ở đó, đã bị đại đội trưởng gọi đi rồi. Các chiến sĩ đang lau súng, mặt mày cười cợt, cô biết ngay mình bị lừa. Có lẽ vì quá tin tưởng họ nên mới càng thất vọng.
“Chị dâu, trung đội trưởng không gọi chị, bọn em đùa với chị thôi.” Vương Thắng vừa lau súng vừa cười.
Tu Dĩnh thật không biết nên nói sao, biết bọn họ ưa đùa giỡn nhưng đùa kiểu này khiến cô không nén được giận, đứng thừ ra đó.
“Chị dâu, giận à? Thành thật xin lỗi, quả thật trung đội trưởng tụi em nhớ chị, vừa rồi định đi tìm chị thật nhưng đại đội trưởng lại tìm anh ấy có việc nên đi rồi. Chị chờ một lát, anh ấy quay về liền.” Vương Thắng có ngốc cũng nhìn thấy được sắc mặt khó coi của Tu Dĩnh.
Hùng Khải xấu hổ muốn đẩy cô ra, nhìn bốn phía không thấy có ai khả nghi qua lại, nói nhỏ “Chỗ này dễ thấy quá, em đừng ôm, sẽ có chuyện…”
“Chuyện gì chứ? Em ôm chồng chưa cưới của em thì làm sao? Chúng ta là người yêu, là vợ chồng sắp kết hôn, tay em còn đeo nhẫn cầu hôn của anh, mấy người họ quản được chuyện của hai chúng ta chắc?” Tu Dĩnh không chịu cứ ôm riết lấy anh, chết cũng không buông tay.
Đường Tiểu Miểu che miệng cười, bồng Thính Thính đi, cô không muốn làm cái bóng đèn chói mắt ở thao trường dễ làm người khác chú ý này đâu.
Hùng Khải thấy có người tới, Tu Dĩnh lại không chịu thả tay ra, liền bế cô lên chuồn vào một góc khu dành cho người nhà, chỉ cần không lộ mặt ngay thao trường là được rồi. Song anh không biết rằng, thao trường lớn như thế, hành động cử chỉ của họ sao không khiến người khác chú ý được, chẳng qua anh ôm ý nghĩ bịt tai trộm chuông mà thôi.
Anh ôm cô đến một góc tường trong khu người nhà, nói “Ôm ấp trên sân huấn luyện như thế, em muốn người khác chú ý hả?”
“Em ôm chồng chưa cưới của em, đã làm sao?!” Nói gì Tu Dĩnh cũng không chịu buông tay.
“Cái đó không sai nhưng quân đội và địa phương không giống nhau. Điểm này hẳn em rõ hơn ai hết, bị tuần tra bắt được không tùy tiện qua loa cho xong được đâu.”
Bấy giờ Tu Dĩnh mới thả tay ra, trong bụng thì mắng chết tuần tra. Hùng Khải đưa cô về phòng người nhà, nhìn đồng hồ, gần tới giờ cơm rồi, bèn nói với cô “Anh đi tập hợp đã, lát nữa anh bảo binh sĩ đem cơm cho em.”
“Anh không cùng ăn với em được sao? Lâu lắm rồi anh không ăn với em.” Tu Dĩnh chu miệng.
Vẻ mặt đáng yêu của cô làm Hùng Khải buồn cười, ngón tay nhẹ nhàng véo má cô “Nhìn miệng em kìa, chu ra treo được cả lọ mỡ ấy. Rồi, tối nay anh qua ăn cơm với em, cơm anh tự đem tới.”
Cơm tối quả thật do Hùng Khải đích thân mang tới. Đại đội trưởng và chính trị viên nói, chẳng mấy khi Tu Dĩnh tới doanh trại, đương nhiên cho anh thêm nhiều thời gian dành cho cô, cũng coi như là sự quan tâm của lãnh đạo với cấp dưới, như vậy họ mới có tinh lực làm tốt cương