Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

Khải có công việc của anh, đây có lẽ là lần đầu tiên kể từ khi tới quân doanh cô theo Hùng Khải ra ngoài chơi dịp cuối tuần.
Lúc Hùng Khải tới, Tu Dĩnh đang ăn sáng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh da trời, tuy quần áo vẫn không dễ coi nhưng so với cái áo sơ mi màu hồng lần trước thì thuận mắt hơn nhiều. Anh nói mình chỉ có mấy bộ thường phục này thôi, bình thường đều mặc quân phục, vả lại cũng chẳng có mấy cơ hội mặc thường phục thế nên rất ít khi mua. Thấy anh chỉ có vài bộ đồ thường, Tu Dĩnh âm thầm quyết định, nhất định phải mua cho anh vài bộ đồ thật đẹp.
Tối qua cô đánh lén anh, tuy khơi lên dục vọng của anh nhưng cuối cùng vẫn không có việc gì. Lúc ấy anh ôm cô nói “Anh hứa với em, giữ lại thời khắc tuyệt đẹp nhất cho ngày chúng ta kết hôn nên anh sẽ không ép em.” Thật ra, Tu Dĩnh nói câu ấy khi cô gặp anh lần thứ hai. Lần đó anh bệnh, chân cô cũng bị thương, thế nên cô dùng câu này chặn anh không ngờ anh lại xem là thật. Có nên cảm động? Chắc chắn rồi, nhưng đôi lúc cô cũng trách anh quá thành thực.
Tu Dĩnh chọn một cái váy liền thân màu đỏ, khá đẹp, có điều lộ ra một mảng lưng thật lớn. Vì bộ váy này mà Hùng Khải tranh luận với cô.
Quả nhiên, lúc hai người đi ngang thao trường, một đội tuần tra đi tới. Tu Dĩnh nghĩ bụng, ngày nghỉ cũng không nghỉ ngơi, cuối tuần còn đi tra xét vi phạm cái gì. Toán tuần tra thấy Tu Dĩnh và Tiểu Hùng lại bỏ đi nhưng Tu Dĩnh có cảm giác ánh mắt dừng lại nơi hai người của bọn họ có vẻ kỳ quái khiến cô thấy sờ sợ.
“Đám người này thật đáng ghét.” Cô không nhịn được chửi mắng.
“Hết cách, bọn họ cũng vì bát cơm mà thôi, không bắt được người vi phạm không lấy được tiền, tránh đi là được rồi.” Ở bên ngoài Hùng Khải luôn bày ra dáng vẻ nghiêm túc thế này, cười cũng rất ít.
Tu Dĩnh rất muốn khoác tay Hùng Khải nhưng hễ nghĩ đến đám tuần tra kia là vừa tức vừa sợ, lại không biết làm sao, đành giữ khoảng cách nhất định với Hùng Khải. Đây là nỗi khổ khi cùng bộ đội yêu đương.
Lúc ra đến cổng, đột nhiên một tiếng quát lớn thu hút hai người. Tu Dĩnh tò mò nhìn qua. Một cô gái mặc đồ màu xanh lục, tóc tết đuôi ngựa, chiều cao trung bình chừng một mét sáu, rất gầy. Tu Dĩnh nhìn cô ấy nhiều hơn, không phải bởi vì cô gái này xinh đẹp mà vì giọng nói của cô ấy, rất nóng nảy, cũng rất khí thế.
“Bảo anh ta nghe điện thoại.” Giọng cô gái rất to, người chung quanh đều nghe thấy.
Tu Dĩnh và Hùng Khải nhìn nhau, nghĩ bụng: cô nàng này thật là dũng mãnh.
Đang nghĩ, cô gái đó lại hét lên “Anh ta không ở đây? Ai tin, chỉ sợ anh ta vừa nghe đến tôi đã trốn mất thì có? Nói cho Tôn Siêu biết, hôm nay tôi mà không gặp được anh ta, tôi sẽ tìm tiểu đoàn trưởng của các người.” Nói rồi cúp điện thoại.
Tu Dĩnh há hốc miệng, cô gái này lợi hại thật! Nhìn Hùng Khải thì thấy anh nhíu mày, nghĩ thầm: liên quan gì đến anh? Anh đã bước lên trước, đang do dự có nên qua đó không.
“Anh làm gì thế?” Tu Dĩnh níu anh lại.
“Anh tìm cô ấy nói chuyện.” Hùng Khải vẫn cau mày.
“Anh tìm cô ta làm gì? Anh quen cô ta?” Tu Dĩnh nghi ngờ nhìn anh.
Anh lắc đầu, thành thật đáp “Không quen.”
“Không quen anh đi lên làm chi? Không sợ chuốc rắc rối à?” Tu Dĩnh không muốn để anh đi lên.
“Người cô ấy tìm là chính trị viên, anh sợ anh ấy…” Hùng Khải có cách nghĩ của anh nhưng mới nói được nửa chừng đã bị Tu Dĩnh ngắt ngang “Anh ngốc à, đấy là chuyện giữa chính trị viên và cô ta, anh với em có thể xen vào được chắc? Chuyện vợ chồng người ta, người ngoài như chúng ta không thể can dự, đạo lý này anh còn không hiểu hay sao?”
“Nhưng cô ấy nói…” Hùng Khải còn muốn nói nữa, bị Tu Dĩnh túm lại “Anh nghe em đi, mặc kệ hai người có quan hệ gì thì đó là chuyện của họ, chúng ta không thể xen vào. Tốt thì người ta cũng không cảm kích, nếu lỡ hỏng việc người ta sẽ hận anh cả đời. Không phải anh nói muốn cùng em đi mua sắm sao? Còn không đi nữa?” Tu Dĩnh nhất định lôi Hùng Khải đi khỏi hiện trường, không để anh đi làm ẩu.
Hùng Khải bị Tu Dĩnh nói thế thì đứng nguyên tại chỗ, không động đậy cũng không bỏ đi, càng không cùng cô đi mua sắm, cứ đứng đó nhìn cô gái kia, nhíu mày không biết đang nghĩ gì.
Lúc này, một người chạy từ bên kia sân huấn luyện tới, mặc quân phục, vì quá xa nên không nhìn rõ mặt. Đợi tới gần mới nhìn ra người đó chính là chính trị viên Tôn Siêu của đại đội Hùng Khải.
“Sao chính trị viên lại tới đây?” Hùng Khải đứng thẳng người, nhìn chính trị viên đang chạy tới.
Tu Dĩnh kéo anh nói “Đương nhiên là chính trị viên tìm cô gái đó rồi, chẳng lẽ tìm anh? Coi anh kìa, thiếu chút nữa đi quản chuyện không đâu rồi. Đi thôi, còn ngây ra làm gì, đứng làm bóng đèn hả?”
Chính trị viên Tôn Siêu chậm rãi chạy tới, nhìn thấy cô gái áo xanh đứng trước cửa, nhíu mày gọi “Tiểu Trà.”
Thấy chính trị viên, Hùng Khải tính chào hỏi lại bị Tu Dĩnh lôi đi, cô thì thầm bên tai anh “Anh ngốc hả, muốn làm bóng đèn thật à, cẩn thận chính trị viên xử anh.”
Hùng Khải không nói gì mà quay đầu nhìn chính trị viên và cô gái tên Tiểu Trà kia, lại thấy Tiểu Trà đấm chính trị viên, an


Duck hunt