Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.

ị tiếng cười của cô cảm nhiễm, ngơ ngẩn nhìn cô, cầm lòng không đậu mỉm cười, yêu chiều nhéo nhéo má cô.
“Bình thường ai tới cho heo ăn hả anh?” Tu Dĩnh nghiêng đầu hỏi anh.
“Có người chuyên nuôi mà.” Hùng Khải nhìn cô.
“Mấy con heo này nuôi lớn giết thịt ăn hả? Nhiều heo như thế, đủ cho các anh ăn mấy ngày.”
Hùng Khải cười cười “Nửa bán nửa ăn.”
“Còn bán nữa á?”
“Tết đến sẽ giết một con, còn lại đem bán.”
Nhìn đám heo con có vẻ vô ưu vô lo, đáy lòng Tu Dĩnh có chút tội nghiệp. Bọn chúng nào biết, tương lai không xa, số mệnh của chúng bị giao cho lò mổ, làm thành món nhắm cho con người. Cô không khỏi cảm thán, nuôi tốt cỡ nào, cảm tình hòa hợp với chủ nhân cỡ nào cuối cùng cũng không thoát khỏi tình cảnh bị bán, bị giết, trở thành thức ăn cho con người, đây là nỗi bi ai của động vật. Thật ra có lúc con người cũng như thế, càng cảm thấy vô lo vô tư, có lúc ngược lại sẽ bị loại vô lo tạm thời này làm mệt mỏi, không biết nguy cơ đang chờ đợi cách đó không xa.
Rất nhanh lại đến giờ cơm, lần này Tu Dĩnh không đi nhà ăn mà có binh sĩ đem đồ ăn tới phòng người nhà. Trước khi Hùng Khải đi nhà ăn len lén nói với cô “Đợi ăn cơm xong anh dẫn em tới một chỗ thú vị.”
“Chỗ thú vị? Chỗ nào thế?” Tu Dĩnh lấy làm lạ.
“Bây giờ tạm thời giữ bí mật, đến chừng đó em biết liền. Anh đi ăn cơm đã, lát nữa về kiếm em.” Hùng Khải bỏ lại một quả bom hẹn giờ rồi đi, còn lại Tu Dĩnh nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra anh sẽ dẫn cô đi đâu.






Cầu Hôn
Tu Dĩnh ăn rất nhanh, vì muốn đi xem chỗ thú vị mà Hùng Khải nói. Lúc Hùng Khải quay lại tìm cô, cô đã thu dọn xong chén đũa ngồi ngay ngắn trên sofa.
“Ăn ngon không?” Hùng Khải nhìn chén dĩa sạch bong biết mình hỏi dư thừa rồi.
Tu Dĩnh hào hứng “Không phải anh nói muốn dẫn em đi một chỗ sao? Bây giờ đi thôi.”
“Đừng nôn, bây giờ nắng gắt lắm, anh sợ dẫn em đi phơi nắng đen luôn, trễ chút nữa rồi đi.”
“Tôi dẫn bạn gái tới tham quan, các cậu tiếp tục gác đi.” Hùng Khải cũng chào lại, tiếp đó dặn dò mấy câu.
Tu Dĩnh đã đoán được ít nhiều nơi Hùng Khải muốn dẫn cô đi là đâu, bởi vì cô ngửi thấy mùi khói dầu, còn nhìn thấy mấy chiếc xe tăng đằng xa. Cô khá háo hức, mấy cái bự chảng đó chỉ nhìn thấy trên tivi, bây giờ chân thật đứng trước mặt mình, bảo cô không háo hức sao được? Chỉ nháy mắt, cô đã nhìn thấy mười mấy chiếc xe tăng.
“Sao hả? Đẹp không?” Hùng Khải cười hì hì nhìn cô, vẻ mặt anh rất tự hào.
“Đẹp, quá đẹp. Bình thường các anh lái cái này á?” Tu Dĩnh chạy tới, quay vòng vòng quanh xe tăng.
“Ừ, đây là sinh mạng của lính xe tăng bọn anh, không có xe tăng thì không có bọn anh. Thế nên lính xe tăng xem nó là một phần không thể thiếu trong sinh mạng của mình.” Hùng Khải giải thích.
Tu Dĩnh nhìn tới đờ ra, muốn sờ lại không dám, Hùng Khải nói “Đây là xe tăng của trung đội anh, em muốn sờ cứ mặc sức mà sờ đi, nó không biết cắn người đâu.”
Cô nhẹ nhàng sờ lên xe tăng, chỉ cảm thấy nó cũng đáng sợ, oai vệ như vẻ bề ngoài. Thật ra rờ lên cũng không khác xe cộ bình thường là bao song cô vẫn thích thú vô cùng.
“Chỗ này không phải ai cũng được tới. Nếu không có anh dẫn, bọn họ sẽ bắt em ngay.”
Tu Dĩnh trợn mắt, nhìn anh không tin nổi “Đáng sợ thế à?”
“Không phải anh hù em đâu, đây là khu vực quân sự quan trọng, người bình thường không được vào. Hai lính canh bên ngoài thuộc trung đội anh nên anh mới dẫn em vào. Bằng không, không đời nào em vào được chỗ này.” Anh thong thả giải thích.
Nó làm Tu Dĩnh nghĩ đến cảnh quay trên phim. Không phải trong căn cứ quân sự có lính gác, sau đó bất cứ ai không phận sự đều cấm vào sao? Có điều cô có thể vào xem xe tăng một chút thì bị tóm được cũng đáng.
“Muốn vào trong xem không?” Hùng Khải nháy mắt với cô.
“Thật chứ?” Mắt Tu Dĩnh sáng lên.
Hùng Khải đáp “Đương nhiên được” rồi mở cửa sau. Mùi dầu máy ập vào mặt, Tu Dĩnh thò đầu vào, bên trong có mấy cái ghế, tiếp đó là cabin điều khiển.
“Vào ngồi đi.” Hùng Khải nói, bản thân đã nhảy vào, sau đó thò tay ra, kéo cô vào trong.
Bên trong có rất nhiều thiết bị, Tu Dĩnh không biết cũng chẳng dám đụng vào, sợ hư xe tăng gây trục trặc thì hỏng. Cô chỉ dám ngồi ngay đơ tại chỗ nhưng mắt thì ngó đông ngó tây nhìn hết cái này tới cái khác.
Hùng Khải đột nhiên lấy trong túi ra thứ gì đó, bảo cô “Xem này, cái gì đây.”
Tu Dĩnh nghi ngờ cầm lấy. Đó là một cái hộp nho nhỏ, hơi giống hộp trang sức nhưng lại không giống, làm bằng giấy song được tô vẽ rất đẹp. Cô liếc anh, anh lại đưa mắt ra hiệu cho cô mở nó ra. Giây phút vừa mở hộp, nước mắt cô dâng lên.
Bên trong có một chiếc nhẫn, làm từ vỏ đạn, mài rất bóng rất sáng, món quà đặc biệt này khiến cô cảm động không nói nên lời. Nhẫn kim cương cô thấy không ít, giá cái nào cũng đắt nhưng chiếc nhẫn đặc biệt thế này cô chưa từng nhìn thấy, một chiếc nhẫn nghệ thuật như thế, đầy hương vị bất khuất như thế.
“Thích không?” Hùng Khải dịu dàng hỏi.
Tu Dĩnh ngước lên, nhìn ánh mắt lo âu của anh, ra sức gật đầu, cứ n