Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Tác giả: Thiên Mỹ Khả

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1084 lượt.

với quần áo của Triệu Mạn Di.
Thật… mất trật tự.
Ngẩng đầu nhìn cô, anh đưa tay ra.
“Mình đi thôi.”
Cô giơ tay nắm lấy tay anh, hai người cùng đi ra xe.
“Bộ quần áo này của anh, đâu phải bộ hôm qua?”- lên xe, Triệu Mạn Di bất chợt hỏi, nhìn anh đầy nghi hoặc.
Cố Hạo Thần cứng họng. Thôi xong rồi.
“À… anh lúc nào cũng mang theo đồ dự phòng, lỡ có chuyện gì sẽ thay ra.”
Triệu Mạn Di cũng không hỏi thêm nữa, cô lặng lẽ ngả ra sau, nhắm mắt lại.
Cố Hạo Thần vừa lái xe, thỉnh thoảng lại ngắm nhìn cô, đôi hàng mi dày cong vút, môi hồng phấn chỉ điểm chút son hồng nhạt để che đi dấu vết bị hôn tới sưng đỏ. Làn da trắng nõn mịn màng khiến anh chỉ muốn ngày ngày âu yếm.
Tâm tình vô cùng vui vẻ. Cố Hạo Thần lái xe thật cẩn thận, một tay vẫn nắm lấy tay Triệu Mạn Di.
Tới nơi, anh quay sang hôn nhẹ lên môi cô.
“Ưm…”- Triệu Mạn Di mở mắt, trước mặt là khuôn mặt phóng đại của Cố Hạo Thần.
“Tới nơi rồi, dậy thôi.”
Cô ngồi dậy, chỉnh lại tóc một chút. Cố Hạo Thần ra bên ngoài mở cửa, bước ra, Triệu Mạn Di nghiêng đầu nhìn anh.
Rồi cô bật cười.
“Thần, anh xem em là trẻ con mấy tuổi?”- nhìn công viên trước mắt, Triệu Mạn Di khóc không nổi, cô muốn anh đưa cô đi chơi, cũng không muốn anh đưa tới cái nơi chỉ trẻ con mới tới.
Cố Hạo Thần mặt hơi thất vọng.
“Anh tưởng em sẽ thích, nhưng nếu không, mình đi nơi khác.”
Triệu Mạn Di nhìn anh, chợt mỉm cười.
“Không cần, anh đi cùng em là được.”
Cố Hạo Thần lộ ra mặt vui vẻ, nắm tay cô đi.
“Em có muốn ăn gì tạm không? Bên kia có cửa hàng MC Donald, chúng ta mua gì đó ăn rồi đi xem sau.”
Cô gật đầu đồng ý, hai người cùng qua bên đó. Vừa vào cửa đã thu hút ánh nhìn rất nhiều người xung quanh.
Ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ, Cố Hạo Thần tự gọi cho hai người hai suất MC Donald.
Vốn Triệu Mạn Di chưa bao giờ ăn đồ ăn nhanh nên có điểm hiếu kì, nhìn Cố Hạo Thần ra bàn đặt món ăn, trong lòng thấy buồn vô cùng, cái kẻ hành hạ cô cả đêm kia giờ vẫn khỏe mạnh mà sinh long hoạt hổ, còn cô thì, giờ chân tay eo cổ vẫn mệt mỏi rã rời.
“Di… là em sao?”- nam nhân anh tuấn nhìn Triệu Mạn Di, thốt lên kinh ngạc.
Triệu Mạn Di ngẩng lên, anh chàng mắt xanh đang chăm chú nhìn cô, mà nhìn người này…
“Nam Cung Tư Nghị?”- Triệu Mạn Di thốt lên bốn chữ đầy khó khăn.
“Quá chuẩn.”- Nam Cung Tư Nghị gật đầu cười, anh nhanh chóng ngồi xuống đối diện cô.
Cô duy trì mặt lạnh nhìn anh ta.
“Cũng không ngờ mới đây mà đã mười năm rồi.”
“Phải phải.”- anh không ngờ người con gái cách đây mười năm còn chỉ thẳng vào mặt anh, nói anh là đồ quái vật mắt xanh hôm nay lại gặp ở nơi này.
“Không ngờ anh có thể nhận ra tôi sau những mười năm chưa gặp.”
Nam Cung Tư Nghị cười thầm, vẫn là cha mẹ cô cách một tháng lại tới Las Vegas thăm gia đình anh, khoe ảnh của cô, vậy anh mới nhận ra chứ.
“Chính em cũng nhận ra tôi đấy thôi.”
“Nhờ màu mắt của anh chứ sao?”- Triệu Mạn Di khinh thường.
Nam Cung Tư Nghị dường như cảm thấy có điều gì thất thường, anh quay lại.
“Cố Hạo Thần.”- anh kinh hô. Hai mắt nhìn Cố Hạo Thần.
“Tư Nghị?”- Cố Hạo Thần nheo mắt- “Cậu tới đây khi nào?”
“Tôi chính là trở về thăm lại cố nhân a… Chúng tôi trước kia là thanh mai trúc mã”- Nam Cung Tư Nghị chỉ vào Triệu Mạn Di đang ngơ ngác nhìn bọn họ.
Mặt Cố Hạo Thần lạnh đi mấy phần, khi nãy thấy hai người nói chuyện, anh đã có linh cảm không lành, quả nhiên.
“Di… em nói đi, vậy là sao?”- Cố Hạo Thần trầm giọng, mang theo băng lãnh mà hỏi.
“Hắn là hàng xóm cũ của em thôi.”- cô lấy hai tay day thái dương, này là sao? Quanh đi quẩn lại toàn người quen, Trái Đất nhỏ đến vậy sao?
“Hàng xóm cũ?”- Cố Hạo Thần làm vẻ không tin nhìn Nam Cung Tư Nghị- “Cậu nói đi, cậu với cô ấy là sao?”
Cứ nghĩ đến Triệu Mạn Di và Nam Cung Tư Nghị trước kia từng bên nhau, Cố Hạo Thần hít thở không thông.
Và thế là trước ánh mắt đáng sợ của Cố Hạo Thần, Nam Cung Tư Nghị đành kể hết sự việc.
“Tôi với cô ấy vốn hai gia đình ngày trước gần nhau, chơi với cô ấy từ bé, nhưng thủy chung vẫn là tôi nói, còn cô ấy lờ đi. Đến tận năm cô ấy sáu tuổi mới chịu nói chuyện với tôi. Khi cô ấy mười hai, tôi mười lăm, gia đình tôi lại chuyển qua Las Vegas. Gia đình cô ấy thỉnh thoảng lại qua thăm gia đình tôi, bố mẹ tôi thỉnh thoảng cũng về. Còn tôi thì giờ mới về nên gọi là mười năm mới gặp lại.”
Triệu Mạn Di uống một chút nước, xử lí xong cái bánh nhỏ xinh, cô ngẩng đầu lên.
“Đi biệt xứ mười năm, gây dựng Nhật Đằng rồi tuốt luốt bên đó. Tôi nghe cha mẹ tôi kể đủ về cậu rồi.”
Nam Cung Tư Nghị với cái bánh trên đĩa Cố Hạo Thần, cắn xuống một miếng, phong thái cũng rất nhẹ nhàng như uống trà với nữ hoàng, nhìn Cố Hạo Thần rồi lại nhìn Triệu Mạn Di.
“Thôi, trách tôi như vậy đủ rồi, cậu nhỏ tuổi hơn tôi, cũng không thèm gọi tôi một tiếng “ca ca”, giờ còn bài xích tôi kể lể, cậu cũng quá ác độc đi.”
Triệu Mạn Di không thèm chấp, thấy Cố Hạo Thần yên lặng ăn xong, cũng nói anh đứng dậy. Về phần Nam Cung Tư Nghị, anh ta sẽ tự biết tìm đến nhà cô thăm hỏi, cô mới khôn


Duck hunt