XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Tác giả: Thiên Mỹ Khả

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1177 lượt.

g cần bị Cố Hạo Thần phát hiện ra chuyện cô là tổng giám đốc Triệu Thế Vương.
“Này, tôi còn chưa có ăn xong.”- Nam Cung Tư Nghị nói với theo.
“Ăn nghẹn chết cậu đi.”- Cố Hạo Thần lẩm bẩm, anh vẫn là để ý chuyện Triệu Mạn Di và Nam Cung Tư Nghị trước kia từng thân thiết nha.
Hai người tay trong tay, yên lặng ra khỏi quán, sang bên kia đường đi vào công viên.
Không gian sáng sớm thật yên lặng, Cố Hạo Thần nắm tay cô đi trên con đường nhỏ lát đá băng qua thảm cỏ.
“Em với Nam Cung Tư Nghị, là thanh mai trúc mã sao?”- anh nhẹ giọng hỏi, tay vẫn nắm chặt tay cô.
Triệu Mạn Di cười thầm, anh là để ý chuyện này sao?
“Chính là như vậy, nhưng em thật sự không coi cậu ta là người bình thường, anh đừng nghĩ vớ vẩn.”
Không phải người bình thường? Cố Hạo Thần thầm nghĩ, Nam Cung Tư Nghị là một con hồ ly trên thương trường bên Las Vegas, bên ngoài nhìn có thể cà lơ phất phơ, nhưng một mình hắn gánh vác cơ nghiệp của cả gia tộc Nam Cung, làm gì có chuyện có người không nể hắn?
Quả thật là Triệu Mạn Di, ai với cô cũng không gây ảnh hưởng.
Hai người đi dạo ven vườn hoa, nhìn lũ trẻ đùa nghịch, Triệu Mạn Di có cảm giác, nếu như cô và Cố Hạo Thần có những đứa con như vậy, sẽ thú vị chừng nào, cô bật cười khe khẽ.
“Chuyện gì vui mà cười vậy?”
Triệu Mạn Di lắc đầu, bàn tay nhỏ nhắn trong tay anh thật ấm áp, trái tim cô cũng vậy.
Một bé trai gần đó vội đuổi theo quả bóng mà bị ngã trước mặt họ, Triệu Mạn Di vội cúi xuống.
“Bé con có sao không?”- cô nhìn qua đích xác chỉ là hơi trầy da chút xíu, cũng không có chảy máu.
Tay vén tóc qua vai, cô phủi đi lớp bụi nhẹ trên người cậu bé, lấy cho cậu bé quả bóng rồi nhắc nhở cậu cẩn thận. Cố Hạo Thần nhìn cảnh đẹp ý vui trước mắt, cô đã sớm không còn hình ảnh nữ tổng giám đốc lạnh lùng của Triệu Thế Vương nữa rồi, sau khi cậu bé rời khỏi, liền ôm nhẹ lấy cô.
“Di, thử nghĩ xem, nếu như chúng ta có những cục cưng như vậy, sẽ vui đến chừng nào?”
Triệu Mạn Di biết cô vẫn chưa chính thức nhận lời yêu Cố Hạo Thần, nhưng trong tim cô, anh đã chiếm một vị trí không nhỏ. Cũng không đành lòng nói làm anh buồn, cô chỉ ôm lấy anh.
“Sẽ thật hạnh phúc.”
Cố Hạo Thần lại tiếp tục nắm tay cô tới một trò chơi đu quay phía trước.
“Em có muốn chơi không?”- anh hồi nhỏ cha mẹ thường cho đi công viên chơi, giờ vẫn nhớ những trò chơi này.
Triệu Mạn Di nhìn những con vật kia, thật sự cô có thể ngồi sao? Chợt thấy một đôi tình nhân đang ngồi trên đó trêu đùa, cô có điểm cảm thấy không chân thật.
Ngày còn nhỏ, cô vốn không mấy tiếp xúc với bên ngoài. Nếu có được cha mẹ đưa đi thì giờ cũng chẳng nhớ chút nào.
“Vậy thử đi.”- cô thản nhiên, chờ vòng quay dừng lại, Cố Hạo Thần đi ra mua vé, anh dắt cô vào bên trong.
Hai người ngồi lên con vịt vàng khổng lồ, Cố Hạo Thần đeo dây bảo hiểm cho cô. Xung quanh mọi người nhìn hai người đầy ghen tị. Nam đẹp trai, ôn nhu, nữ tuy ít cười nhưng cũng đủ cho mọi người thấy hai người có tình cảm với nhau.
Vòng quay bắt đầu quay, Triệu Mạn Di lướt tầm mắt qua phía sau Cố Hạo Thần, hình như cô có thấy gì đó.
Khóe môi nhếch lên, quả là có người giở trò quỷ.
“Di, em thấy thế nào?”- Cố Hạo Thần hào hứng nhìn cô.
“Thích lắm.”- cô mỉm cười nhìn anh, rồi lại hơi cúi xuống, gương mặt lạnh đi mấy phần rồi lại ngẩng lên, dựa đầu vào vai Cố Hạo Thần. Muốn chơi với cô? Được, cô đã chuẩn bị tinh thần từ rất lâu rồi.
Vòng quay kết thúc, Cố Hạo Thần đỡ Triệu Mạn Di xuống, hai người cười nói vui vẻ đi ra ngoài.
Cô nghĩ, nếu Dương Nhậm Vũ biết cô nghỉ việc chỉ để đi sở thú, anh ta chắc sẽ đâm đơn từ chức mất. Giờ cô vẫn không tin nổi mình đường đường là Triệu tổng- hung thần ác sát của nhân viên Triệu Thế Vương lại đi ngồi vòng quay cho trẻ em này.
Nhìn Cố Hạo Thần hào hứng dắt tay cô, Triệu Mạn Di còn thấy muốn ôm lấy anh chặt hơn, cô vòng tay qua eo anh, thỉnh thoảng lại ngẩng lên hôn nhẹ vào má anh. Khiến anh vui mãi không thôi.
Nhìn cô gái xinh đẹp đi bên cạnh mình, Cố Hạo Thần chợt thấy cô ngày càng ngọt ngào, càng lúc càng gần với anh hơn. Hôn nhẹ lên mái tóc cô, hai người đi về phía vườn thú.
Nhìn hai con hổ trong vườn thú, Triệu Mạn Di nghĩ tới Kiki, nếu cô cho Cố Hạo Thần biết về sự tồn tại của nó, anh sẽ có phản ứng gì nhỉ?
Được anh nắm tay dẫn đi xem hết loài này tới loài khác. Khi đi tới chuồng khỉ, Triệu Mạn Di bỗng nghĩ ra cái gì đó, cô dụi đầu vào ngực Cố Hạo Thần.
“Chuyện gì vậy Di?”- thấy cô như vậy, anh tưởng cô mệt- “Di… em thấy không khỏe ở đâu? Tôi đưa em đi bệnh viện.”
Anh kéo cô ra, cúi xuống xem, thì thấy cô đang cười.
Không sai, là đang cười, hơn nữa còn rất vui vẻ.
“Di, em làm tôi lo.”- anh nghiêm mặt nhìn cô.
“Xin lỗi.”- cô nén cười- “Chỉ là… nhìn mấy con khỉ này, em có thấy giống một người.”
Nói đoạn cô khẽ ho vài tiếng che đi sự xấu hổ của mình.
“Giống ai?”- Cố Hạo Thần mặt không biểu lộ cảm xúc.
“Không có gì.”
“Mau nói, Di, em nói mấy con khỉ này giống ai?”- anh cao giọng, dí sát vào mặt cô tra hỏi.
“Em không nói.”- Triệu Mạn Di bật cười.