Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.
nhìn thấy bên trong phòng khách bày ra đống đống bao tải, hộp quà tặng, lúc vào nhà vệ sinh rửa tay, liền nghe thấy âm thanh “Phịch” bên trong cái thùng nhựa. Cô tò mò, mở nắp ra nhìn một phát, chợt hoa dung thất sắc*: “Mẹ ơi! Có rắn!”.
(*hoa dung thất sắc: mặt mày biến sắc).
Ngược lại, làm Trầm bố bị dọa chạy tới, cười ha ha, cầm gậy gỗ nhỏ khiêu khích xuống cái thùng hai nhát: “Đấy là lươn, con sao không có năng lực quan sát như vậy?”
Trầm Tích Phàm buồn nôn: “Quăng ra ban công đi, con chịu không nổi lúc đi Tolet còn phải nhìn cái thứ này!”.
Cô tùy tay kích mở một cái trang mạng, bên trong, chủ của topic cầu cứu về vấn đề quà tặng bạn gái để cầu hôn, số người đọc rất nhiều, cư dân mạng đều nhắn lại, đoán chừng hơn phân nửa là con gái— nhất trí yêu cầu tặng kim cương.
Quả nhiên là “ Kim cương vĩnh hằng dài lâu, một viên mãi mãi lưu truyền”, phụ nữ mà thanh cao hay thoát tục đều ngăn không nổi được sức hút của nó, ví dụ như cô , Trầm Tích Phàm cũng kìm nén không được cái “Bạc kim tâm ảnh” kia.
Nhưng, nó không phải là thứ mà bản thân nên có.Cô nhớ lại lúc buổi chiều ngày hôm nay, Nghiêm Hằng thật sâu chìm trong nỗi thất vọng, bản thân cô thế mà lại có chút không đành lòng, nhưng dù sao là anh thương tổn cô trước, hiện tại có cái tư cách gì yêu cầu muốn bồi thường, ba năm sau, bản thân anh nhớ mãi không quên, là không quên được đối với đoạn tình cảm trước đây hay là canh cánh trong lòng với sự thương tổn năm đó?
Cô nghĩ cứ như vậy đi, đợi đến cái lúc phải tới ấy, tìm một người thích hợp, nói một hồi yêu đương bình thản, sau đó sẽ kết hôn. Khi tết đến, sẽ qua nhà đối phương chúc tết, vui sướng nhìn đám tiểu quỷ gọi người ấy hai tiếng “Anh rể” vòi tiền mừng tuổi, cùng ông nội uống xoàng mấy chén, cùng tam cô lục bà chà chà mạt trượt, sau đó một năm liền trôi qua, có lẽ đây là cái cảm giác người một nhà.
Nhưng mà, cô luôn cảm thấy không cam lòng, cuộc sống như vậy chẳng lẽ chính mình muốn, tình yêu như vậy chỉ là mơ tưởng của bản thân, trong cái thành phố hỗn loạn thế này, cuối cùng có hay không thuộc về riêng cô, dành cho chính bản thân mình một loại tình cảm thuần khiết cùng chân thành?.
———
Ngày hôm sau họp sáng, Trình tổng đột nhiên nói muốn mở một buổi tiệc cuối năm chúc tết cho nhân viên khách sạn, đến lúc ấy sẽ phát lương, Trầm Tích Phàm cảm thấy, một năm nay cuối cùng cũng hết khổ.
Lúc về nhà, đi một mình trên đường, cô bị cảnh tượng náo nhiệt hấp dẫn tới, đi ngang qua siêu thị, tiếng người ồn ào, mọi người đẩy xe hàng qua lại, trẻ con vui chơi chạy trong đại sảnh, quầy thu ngân chen chúc nhau toàn là người.
Khung cảnh sắm tết lúc nhỏ liền cứ thế hiện lên trong đầu, cô dừng không được bước chân của bản thân, đi vào siêu thị mua bánh tổ hồng, bánh tổ trắng, bánh trôi vừng đen cùng một hộp kẹo sugus.
Nhưng, lại có chút thất vọng, tại sao không có kẹo hồ lô?
Trùng hợp lúc đi qua quảng trường Thời đại, thấy có ông lão khiêng chiếc gậy, mặt trên cắm đầy mứt quả, đỏ rực, rất giống cái kiểu mời người tới thưởng thức, một bên có đám trẻ nhỏ với lên muốn lấy.
Cô chọn nửa ngày, khó khăn lựa ra một que nhìn qua rất nhiều quả, khá đẹp mắt, chuẩn bị bỏ tiền, bên cạnh liền có một ânh thanh quen thuộc vang lên: “Tôi cũng muốn một xâu!”.
Thật sự là gặp quỉ, lúc này mà vẫn có thể tương ngộ Hà Tô Hiệp, anh mặc cái áo khoác màu café, ánh mặt trời tràn ngập, hạ vai xuống mỉm cười, má lúm đồng tiền nhỏ nhìn qua cùng mứt quả ngọt ngào như nhau, Trầm Tích Phàm bỗng nhiên rét lạnh không chịu nổi, một bác sĩ đông y đẹp trai như vậy cùng một xâu mứt quả phối hợp tại một chỗ, khung cảnh quá kì dị đi!
Trên thực tế, cái xâu kẹo hồ lô này ngược lại khiến Hà Tô Hiệp, ở những lúc bình thường cố ý gây dựng khí chất cẩn thận thì hiện tại không còn sót lại một mảnh, anh ăn vô hạn hài lòng, không coi ai ra gì, thực sự khiến cho Trầm Tích Phàm thấy thèm lây.
Cô kỳ quái: “Tại sao gần đây luôn gặp anh nhỉ?”
Hà Tô Hiệp cười cười: “Gần đây bận rộn thí nghiệm của giáo sư, bình thường đều là lúc này mới hết giờ làm.”
“Bận cái thứ gì? Bí mật quốc gia, vũ khí sinh học hay là virut độc hại?”
“Trong não cô chính là không- có- khả -năng có chút khái niệm hành y tế thế nào sao? Đừng đem bác sĩ cả ngày chỉ có ý nghĩ giống như mấy tên hại người — kiện vị tiêu thực phiến* hẳn là cô biết đi, cái đó cùng loại với thứ tôi đang nghiên cứu!”
(* đây là tên một loại thuốc kích thích tiêu hóa, kiểu như men vi sinh)
“…Cho nên anh liền tới mua kẹo hồ lô?”
“ Rất ngon, vừa chua lại vừa ngọt, sơn tra tiêu thực, hóa ích, hành khí tán ứ, nhất là công dụng tiêu đi thức ăn mỡ thịt còn tích trong dạ dày, hơn nữa, còn tràn ngập hồi ức của cái tết khi còn nhỏ, trong nhà, đều sẽ mua một xâu, không khí có hương vị rất riêng của năm mới.”
“Vậy cái loại thuốc ấy của anh, khi nào đem cho tôi dùng thử nhé?”
“Đợi đến lúc cô ăn no đến đi không nổi đi!”
“Tôi đây không phải heo nha?”
“Ai nói cô không phải? ….. cô nhóc, tôi hay nói đùa, đừng tức giận nha!”.~ >_<~
————-
Tiệc chúc mừng kết thúc năm