Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.
cũ của Cổ Nam Hoa Đình tổ chức rất long trọng, nhưng đối với Trầm Tích Phàm mà nói, ngoại trừ tiền thưởng thì ngoài ra hình như chẳng có cái gì hấp dẫn được cô.
Kế tiếp là vũ hội cũng cực kì nhàm chán, trong lúc cô cùng Lâm Triệu Thâm nhảy một bài, vẫn là do kỹ thuật nhảy của bản thân rất không tao nhã mà chủ động chào tạm biệt.
Lúc cô đang đau khổ, thì bỗng một bàn tay trắng chìa ra trước mặt: “Không biết có thể hay không mời cô Trầm vui lòng chiếu cố?”
Cô thốt ra: “Nếu anh không ngại tôi có thể ở bên anh chân cẳng trái phải mà luân phiên oanh tạc, thì tôi nghĩ….”, nói đoạn cô ngây ngẩn cả người, tâm sự quá quen thuộc, có phải hay không thời gian năm năm trước quay trở lại.
———
Khi ấy, học viện tổ chức lớp xóa mù, thế nào cũng buộc bọn họ đi học nhảy. Cô Trầm Tích Phàm thật sự là tư chất có hạn, động chân liền quên tay, cả người cứng ngắc, rất cẩn thẩn sợ giẫm vào chân đối phương, bạn nhảy luôn luôn an ủi cô, đừng lo lắng, thân thể thoải mái một chút.
Nhưng cô làm sao có thể thoải mái đây, khi cô đang ở lúc tiến thoái lưỡng nan, thì một bạn nhảy nam hướng cô nói: “Tôi tới dạy cô ấy á, thôi bỏ đi, cô ấy lại nhìn chằm chằm vào mặt đất, sàn nhà đều bị cô ấy đào vài cái lỗ rồi!”
Cô vừa thẹn vừa giận, chợt nhấc đầu, lại thấy hé ra khuôn mặt tuấn tú, cùng mội đôi mắt cười ôn nhu, cô rốt cuộc từ trối không được, cũng do bản thân từ đó lún sâu, vạn kiếp bất phục.
Về sau, trường có vũ hội, câu nói kia : “Nếu anh không ngại tôi có thể ở bên anh chân cẳng trái phải mà luân phiên oanh tạc” đã trở thành ám hiệu lúc đó giữa bọn họ, trong đám bạn nhảy của mình, chỉ có Nghiêm Hằng sẽ cười nhắc nhở cô: “Tiểu Phàm, anh nghĩ, em lại dẫm lên chân anh”.
Ánh mắt ôn nhu yêu thương của Nghiêm Hằng tỏa ra, giống như năm năm trước, anh quen kéo tay Trầm Tích Phàm, cứ như vậy bọn họ khi ấy lặp lại động tác giống nhau hơn trăm, ngàn lần.
Sắc cam lộng lẫy của chiếc đèn pha lê, thủy ảnh trong suốt,Trầm Tích Phàm có chút mê ảo cùng choáng váng, âm nhạc kèm tiếng hít thở rất nhỏ của bản thân, sự trống rỗng trong trái tim bị mở ra, thật rộng, cô cố gắng khống chế cảm xúc đã có ý muốn tràn ra.
Ánh mắt mọi người xung quanh đều tụ lại trên người bọn họ. Đó là một loại không khí cự tuyệt người khác tới gần, chỉ tồn tại trong không gian giữa hai người, cô không hiểu mà dường như đã sa vào cái khoảng không hư ảo ấy, bỗng nhiên, cảm thấy hơi thở của anh ngày càng lại gần, có chút hoang mang, có chút bất đắc dĩ.
Giật mình tỉnh mộng, cô quyết định dứt khoát buông tay, xoay người rời đi, chỉ kém một chút thôi,liền lại giẫm lên vết xe đổ của quá khứ.
———
Làm ướt đến ửng đỏ hai má, nước đá khiến cho cô nháy mắt cảm thấy tỉnh táo hẳn lên, cô không muốn quay trở lại, lúc đi ra ngoài lại phát hiện Lâm Triệu Thâm cầm áo khoác cùng túi xách của cô đứng chờ bản thân.
Trầm Tích Phàm có chút xấu hổ: “Cám ơn anh, Lâm Triệu Thâm, tôi có phải đã làm cho người ta mất mặt rồi hay không?”
Lâm Triệu Thâm cười cười: “Không nghĩ tới, cô cũng có chút tính tình thối đi, thế nào mà, bạn trai cũ tìm đến đây lại không vui?”
Trầm Tích Phàm nhíu mày: “Lâm Triệu Thâm, hỏi anh một vấn đề, vì sao con trai các anh có thể mặt không biến sắc cùng con gái chia tay, một chút dấu hiệu báo trước đều không có?”.
Lâm Triệu Thâm trừng mắt: “Em là đang khiển trách anh hoa tâm lạm tình hả? Vấn đề này anh cũng nói không rõ được lý do, nhưng hình như đây là cách dùng thống nhất của con trai. Phiền , Ghét, chính là một câu cũng cảm thấy dư thừa, sau đó tinh thần sa sút mà trốn tránh, tìm kiếm cảm giác mới, cho đến thời điểm bất đắc dĩ sẽ nói một câu “Chúng ta chia tay đi”.
Thấy Trầm Tích Phàm bộ dáng căm phẫn, anh bổ sung: “ Khi đó đều là tuổi trẻ cuồng vọng, thiếu sót chính là hai chữ “trách nhiệm” thôi, nhưng ai mà không chịu thương tổn mới trưởng thành chứ!”
Trầm Tích Phàm cười khổ: “Nếu lúc ấy, mọi người có thể tâm tình bình tĩnh ngồi xuống từ từ nói chuyện, hiện tại cũng sẽ không phải cái tình cảnh như thế này, còn tôi cũng không ở cái tình trạng nắm bắt không nổi mọi thứ đến vậy—- rốt cuộc là bản thân đối với anh ta dư tình chưa dứt hay là trong tim còn không cam lòng.”
Cô vẫn chưa nói xong thì bỗng di động vang lên, vừa thấy là điện thoại của Lí Giới, vội bắt máy, Lí Giới hỏi: “Trầm Tích Phàm, cô có rảnh không ? có muốn tới đây ăn sủi cảo? cô thích nhân bánh là cái gì, đúng rồi, chúng tôi đều ở trong nhà của Hà Tô Hiệp!.
Cô còn chưa trả lời, Lí Giới lại tiếp tục: “Có rau hẹ, hải sản, thịt nạc, đậu đũa, cô thích ăn loại nào, để mọi người gói nhiều một chút?” Đúng là, không cho người ta lấy một đường để từ trối.
——–
Mang theo hai con vịt nướng đến nhà Hà Tô Hiệp, vừa lên tầng, đứng ở bậc cầu thang đã nghe thấy tiếng của Lí Giới: “Phương Khả Hâm, cô, con gái con lứa gì mà ngay cả cái sủi cảo cũng không gói nổi, để tôi, để tôi!”.
Trầm Tích Phàm gõ cửa, đập đến một lúc lâu mới có người ra mở, đầy tay bột mỳ, trên mặt cũng bị bôi từng vết từng vết ấn trắng, dáng vẻ mang chút tà khí, xem ra là loại người rất thu hút