XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

mình, chịu đựng khó khăn trôi qua không muốn quay đầu.
Cô đã từng đọc qua một cái topic: “Có vài người mười năm như một ngày chỉ yêu có độc một người. Ở đáy lòng đen tối, bọn họ vì anh ta mở ra cả một vùng đất hoang vu. Trong cuộc hành trình đơn độc, bọn họ lặp lại cùng một giấc mộng. Trong mộng có người ấy đã cao chạy xa bay cùng thứ tình yêu mà anh ta mang đến. Bọn họ vì vậy thừa nhận, gánh nặng này, cũng có chút vui vẻ.
Nhưng, sự thay đổi của những gì đã có đều xảy ra trong một đêm, tất cả những thứ ấm áp bỗng dưng chuyển thành băng giá, bọn họ đột nhiên trở nên già nua, cận kề cái chết.Lúc chết, miệng nỉ non vẫn là tên của anh ta. Tình này cảnh này, vạn phần vĩ đại”.—-(quả thực lúc dịch đoạn này mình vẫn không hiểu cái topic này muốn nói về điều gì, ai có thể hiểu làm ơn chỉ giúp ^^~~)
Cô không có dũng khí hỏi lại Hà Tô Hiệp, giống như chính mình không muốn bất luận ai khác nhắc tới đoạn tình cảm đã qua của bản thân. Trong lòng cô có chỗ dần dần chìm xuống, tim, lạnh thấu xương.
Vì sao sẽ thành ra như vậy, tại sao có thể vì Hà Tô Hiệp cảm thấy đau lòng cùng thương cảm, vì sao rất muốn khóc, vì sao muốn vuốt đi những ưu sầu trên mi anh, anh luôn thản nhiên tươi cười, cô lại nhận thấy thật miễn cưỡng.
Bỗng nhiên, Trầm Tích Phàm không dám hy vọng anh đối với mình tốt, cô thừa nhận không nổi, cũng không xứng, những hạnh phúc này tất cả nên dành cho người khác.
Cô không có dũng khí để đối diện.






Lời người dich:"Đầu tiên, rất xin lỗi mọi người vì việc post chậm trễ của mình. Thời gian vừa qua máy tính của mình bị hỏng cùng với mình bận một số việc nên “lười” edit quá! Từ chương 17 trở đi mình sẽ đổi lại các tên của nhân vật cho đúng với văn phạm!^^ Cám ơn mọi người đã quan tâm đến bộ truyện và động viên mình trong suốt thời gian qua, mình xin tiếp tục cố gắng hoàn thành bộ truyện nhanh nhất có thể! ( dù câu văn vẫn còn chưa được “nuột” cho lắm, mong mọi người góp ý nhiều nha! ) *^_^*Hihi !!!"
Cát hoa- là nụ hoa chưa nở của cây sắn dây, có tác dụng giải rượu, dùng cho trường hợp uống rượu quá độ, vậy mà lại giải không được cơn nghiện của con tim.
Ngày mùng 4 tết, Thẩm Tích Phàm mang theo cháu gái đi mua sách, bé mới lên lớp 5, mà giống y bà cụ non, đối với tiểu thuyết tuổi teen không thèm để ý đến: “Ngây thơ, nhàm chán, cháu đều không đọc, vì cái gì mà vẫn còn nhiều người lớn túm tụm vào đấy!”.
Quả nhiên, một giá toàn tiểu thuyết tuổi teen, người đứng, kẻ ngồi xổm, thậm chí là cả ngồi bệt ra đất,đủ các loại tư thế khác nhau. Trong biển sách đi lại một vòng, Thẩm Tích Phàm cảm thán: “Mình đúng là lú lẫn, tất cả đều chẳng phải sách cần tới”.
Nhưng đến lúc thanh toán tiền, cháu gái kỳ quái hỏi: “Cô à, cô không phải nói không thấy sách đọc sao? Thế mà mua nhiều thế này?”.
Hà Tô Diệp xoa xoa đầu Hà Thủ Tranh, ngược lại nhìn đám sách trên tay ThẩmTích Phàm, anh rút ra một quyển, lại dùng tay còn lại giúp cô cầm một túi sách khác, lật ra vài tờ hỏi: “ Quyển sách này hay đấy, cho tôi mượn đọc vài ngày được không?”
Cô vội vàng gật đầu: “Không sao, anh cầm lấy mà đọc! Muốn đọc bao lâu cũng được!”.
Trên xe buýt, Thẩm Tích Phàm đau khổ mãi, trong tay cầm ngần này sách thuốc đông y mà cau mày.
Có thể Hà Tô Diệp phát hiện ra tâm tư của cô rồi hay không— cô muốn học chút kiến thức đông y, đỡ phải lúc nào cũng trở thành trò cười trước mặt anh, cô cảm thấy thực mất mặt, tuy rằng điều này rất hợp tình hợp lý. Cô muốn lúc nói chuyện cùng anh sẽ có thêm đề tài, dù cho anh luôn là cái tính tình kiên nhẫn như vậy mà nghe cô lải nhải; Cô muốn— muốn đến gần bên anh, hiểu biết thế giới của riêng anh.
Cái lĩnh vựa cô từ trước đến nay không hề liên quan đến, vậy mà lại có những cái tên thuốc thật dễ nghe— mộc lan, bán biên liên, hoa khoản đông …..có tác dụng thần kì; thì ra không riêng gì nước, rượu, dấm cũng có thể làm thuốc dẫn, thậm chí còn có thể chưng cất, chế dạng sương, ủ, lên men; Thuốc đến bệnh trừ — cảm , bệnh phổi, bệnh dạ dày hay về khí huyết cũng không phải không có khả năng trị khỏi; Đông y là một lĩnh vực thần kì, là sự lắng đọng của ngàn năm văn hóa và cũng là báu vật mà nhiều thế hệ của dân tộc truyền lại.
Vậy mà bên này Hà Thủ Tranh nhìn bóng dáng rời đi của Thẩm Tích Phàm đến xuất thần: “Chị gái xinh đẹp tên là gì nhỉ?”.
Hà Tô Diệp giật mình, xoay người lại véo véo cái má tròn mịn của nhóc: “ Sao hả? Vừa rồi quên mất bắt chuyện với người ta?”.
Hà Thủ Tranh không phục: “Chú, nói chuyện với chú sẽ làm cho cháu hiểu thành chú đang ghen!”. Sau đó nhóc cầm lấy quyển sách kia, tò mò hỏi: “ A… quyển sách này cụ nội cũng có! Chú mượn làm cái gì?”
Anh “phụt..t” cười, kéo tay Hà Thủ Tranh: “ Chuyện của người lớn không tới nhóc quản, bạn nhỏ Hà Thủ Ô à!”.
Năm nay vận khí thật sự rất hên, trực ban ở khách sạn chưa đến lượt mình, mừng rỡ cô ở nhà nhàn nhã tự tại, chuẩn bị tài liệu du học nước ngoài.
Tuy rằng quản lý khách sạn là cái nghề sống yên phận, nhưng cô chắc chắn không ch