pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

hai, địa vị thân phận của cậu ta hiện tại đặc biệt, con phải cân nhắc cho tốt.”
Một lúc lâu sau, Thẩm Tích Phàm ngẩng đầu: “Bố….. bố mặc dù trong nhà không có cái quyền lên tiếng gì, nhưng một khi mở miệng liền là lời vàng ý ngọc, một châm thấy máu, không hổ là cán bộ tư tưởng chính trị ở trường nha.”
Thẩm bố đắc ý: “ Thế đấy, thế đấy, bố con hội họp phát ngôn đều là đơn giản rõ ràng vào đúng lúc đúng chỗ, có thể nói là mẫu mực điển hình”.
“Bố à……” Thẩm Tích Phàm xấu hổ: “Con thực sự còn chưa muôn lập gia đình, cả đời muốn sống cùng nhau với bố mẹ là tốt rồi.”
“Con gái, nếu con lập gia đình, bố sẽ luyến tiếc a”.
“Con không gả đi là được!”
“Cái gì! Mày dám không lấy chồng!” Thẩm mẹ lớn giọng từ phòng khách truyền vào, “Các người một lớn một nhỏ trốn ở trong phòng làm cái gì? Muốn tạo phản à? Lão Thẩm tôi nói cho ông biết, đừng có mà dạy mấy cái tư tưởng bất lương cho con gái ông.”
Thẩm bố lập tức xịu mặt xuống, Thẩm Tích Phàm ôm chăn vụng trộm cười, cô cảm thấy căn nhà của mình thật ấm áp thật hạnh phúc, bố luôn ở những lúc thích hợp cố vấn cho cô, mẹ nhìn như người nhiều chuyện nhưng thật ra lại thương cô hơn bất cứ người nào khác.
Mà chuyện của chính mình cùng Nghiêm Hằng, cô cuối cùng hạ quyết định, quyết tâm đi đối mặt.
————
Ngày hôm sau đến khách sạn, nhìn đoàn xe ô tô xa hoa nối liền không dứt, trong lòng sinh ra nghi hoặc, giữ chặt Lâm Ức Thâm ở một bên hỏi: “Lâm Ức Thâm, đây là cái gì, chụp phim thần tượng?”
Lâm Ức Thâm cầm quyển sổ ghi chép gõ lên đầu cô: “ Mấy ngày không đi làm, quay về Trái đất phát hiện thay đổi rồi? Nơi này rất nguy hiểm, mau trở lại sao Hỏa đi!*”
(*nguyên bản câu nói này ở trong bộ phim Đội bóng thiếu lâm của Châu Tinh Trì đóng, lúc Triệu Vy cạo trọc đầu ra sân bóng, Trì thúc thúc nói câu này =))) Em trở về sao hỏa đi, địa cầu nguy hiểm lắm đó! =))
Hứa Hướng Nhã cười ầm lên: “ Cuộc họp thông báo sản phẩm mới của Trung Vũ, hiện tại nổi tiếng rồi, người đến đều từng đoàn từng đoàn.”
Phía đối diện có thư kí chạy tới nói: “Trình tổng yêu cầu giám đốc Thẩm cùng giám đốc Lâm đến hội trường.”
Anh đi lên bục giới thiệu lý lịch công ty Trung Vũ, đồng thời trưng bày 10 cái laptop phong cách mới. Mấy chiếc đèn kết hợp với người diễn thuyết dần dần bị giảm xuống độ sáng, ánh đèn tập trung lại trên người anh, người con trai làm chua tể của hơn phân nửa giang sơn ngành điện tử này, khí độ cực kì tốt, trấn định tự nhiên, giọng nói thuần hậu mà trầm thấp như vậy, làm cho người ta không khỏi trong lòng sinh ra sự tin cậy.
Thẩm Tích Phàm hơi hơi nheo lại ánh mắt, chỉ cảm thấy một màn này thật quen thuộc, phó chủ tịch của hội sinh viên năm ấy, Nghiêm Hằng cũng trong hội trường, trước mặt mọi người, tranh cử vị trí chủ tịch hội sinh viên. Cô đứng ở góc của hội trưởng nhỏ, xuyên qua đám người đông đúc, nhìn thấy vô số người đứng dậy vỗ tay, trên khuôn mặt trẻ tuổi của anh sức sống nhiệt huyết.
Anh mãi mãi là một người chói sáng như vậy, khi ấy cô cảm thấy cách anh rất xa, hiện tại, còn xa hơn nữa.
Thẩm Tích Phàm bỗng nhiên nhớ tới câu nói kia của bố: “….địa vị thân phận của cậu ta hiện tại đặc biệt, con phải cân nhắc cho tốt”, vốn dĩ,người con trai này, đã không còn là người mình có thể nắm giữ.
Năm đó ở cùng bên anh, cô vẫn cảm thấy tự ti, trăm phương ngàn kế lấy lòng anh, sợ anh không cần mình. Mà hiện tại, cũng không ở cùng một độ cao với anh, cô tự hỏi nếu vĩnh viễn sống dưới ánh hào quang của người ấy, có thể cam tâm sao?
Cho tới nay, cô luôn cố gắng xác minh sự tồn tại của bản thân, thì ra trong lúc vô ý, thương tổn cùng đả kích đã đánh đổi lấy sự kiêu ngạo cùng tự tôn của chính mình.
Ngọn đèn trước mắt không ngừng biến hóa, trong lòng cô lại một mảnh rõ ràng.
Nếu đối với một người không có tình cảm , nhất định không thể nhận lấy một chút ủy khuất. Nếu vẫn còn yêu, tiếp diễn lại những đau khổ mất mát đều có thể nhẫn nhịn.
Tình yêu, không phải vấn đề xứng hay không xứng, mà chính là vấn đề có nguyện ý hay không.
Thì ra, bản thân có thể bình tĩnh như vậy nhìn anh, thì ra, những tình cảm khiến cho cô mê loạn bất tri bất giác đã tan thành mây khói, tình cảm, muốn qua đi, kỳ thật rất đơn giản.
Vẫn là cô lo sợ không đâu mà thôi.
Nghĩ một chút, không khỏi lộ ra vẻ tươi cười, Lâm Ức Thâm nhìn cô cảm thấy kỳ quái: “Em gái, cười gì thế?”
“Không có gì!” Thẩm Tích Phàm quay đầu lại nhìn góc tường, “Vệ sinh làm tốt, tôi trở về khen ngợi một chút.”
——–
Lưng mang ba lô đi trên đường tới trạm xe buýt, Thẩm Tích Phàm cảm thấy cả cơ thể vô cùng thoải mái, dù cho không khí vẫn ẩm ướt như cũ, sương mù bao phủ.Cô cầm lấy một gói xí muội, vừa ăn vừa phun.
Bỗng nhiên, thoáng nhìn thấy một bóng người quen thuộc, ngồi ở trên ghế của công viên cây xanh cách khách sạn không xa, cho dù người này có mặc áo sơ mi trắng đơn giản, vẫn như cũ ngăn không được cái nét phong lưu phóng khoáng của hắn, không phải Lăng Vũ Phàm thì là ai?
Đại thiếu gia thế nào mà có thể ra đây tản bộ, thật sự là mấy ngày không quay về Trái Đất, đâu đâu cũng