Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.
”
“Ha ha, lần sau tôi đưa anh đi, đương nhiên anh mời!”
Hà Tô Diệp nhìn Thẩm Tích Phàm đi tới trước mắt, tóc buộc đuôi ngựa cao thấp nhảy lên, anh nhẹ nhàng tươi cười, má lúm đồng tiền nhỏ bên má phải càng lún sâu: “Cầu còn không được……..”
Thanh âm của anh rất nhẹ, khó mà có thể nghe được.
Nháy mắt, đèn đường của tiểu khu, đồng loạt bật sáng. Đêm lạnh như nước.
Mỳ kiều mạch – phòng trị bệnh tiểu đường, cao huyết áp, viêm lợi và bệnh về dạ dày…. Những thứ đó, anh khiến cô lưu lại.
(* không hiểu cái tựa đề vào truyện này lắm ^^~~)
Hôm nay đi nộp đơn xin từ chức, lĩnh tiền lương cuối cùng, từ nay về sau, cô Thẩm Tích Phàm kết cục cũng đã thành thanh niên không nghề nghiệp.
Từ trong phòng tổng giám đốc đi ra, vẻ mặt cô thoải mái, một lần nữa nhìn quanh khách sạn lần cuối, nơi gắn bó bốn năm trời. Thật ra, rất lưu luyến, cái nơi bốn năm đi đi về về, ghi lại một phần quan trọng của cuộc đời cô.
Thẩm Tích Phàm nhớ lại tình cảnh ngày đầu tiên đi vào khách sạn, cầm bức thư giới thiệu, mờ mịt nhìn người người qua lại, rồi lại đờ đẫn bị thư kí dẫn đi tới phòng quản lí. Sau khi đi ra, nửa tiếng đồng hồ chân vẫn còn phát run. Về sau, khi chính thức kí hợp đồng, cô còn hay nói đùa: ‘ sinh ra là người của khách sạn, chết là ma của khách sạn’, không ngờ rằng, ba năm thật sự rất nhanh, nháy mắt đã trôi qua.
‘Từ nay về sau con đường phải đi còn xa hơn, gian nan hơn nữa’, cô thầm nhủ..
Buổi tối các cô dự định đi ăn ở một trà quán Quảng Đông, có nào là tôm say, cà tím kho tộ, cháo cua, viên lá tỏi non vỏ cây hấp cá song, vịt quay Bắc Kinh nguyên con, ngay cả cơm, thịt luộc xé khổ qua và cá nóc khô làm đều nghệ thuật, tinh xảo đến động lòng người. Đáng tiếc sáu tên con trai ngồi trước bàn. À, thật sự mà nói là năm tên con trai thêm một thằng nhóc đang nói nhao nhao ồn ào, hưng trí lại hoàn toàn không đặt trên đống đồ ăn mỹ vị ấy.
Đợi đến lúc Thẩm Tích Phàm cùng Tô Sam đi vào phòng, đã thấy Phương Khả Hâm cầm một đoạn dây thừng, không thể bình thường hơn, hướng về phía các cô tiếp đón: “Mau tới, mau tới, chậm trễ sẽ không thấy trò hay!”.
Tô Sam hé miệng cười rộ lên: “Đến đây, đến đây!”. Liếc mắt cái dây thừng trên tay Phương Khả Hâm, trêu ghẹo: “Khả Hâm, mấy sợi dây này đều cùng loại đấy chứ, cô đừng có mà bao che đàn anh của mình nha!”
Phương Khả Hâm đáp lại một tiếng: “Có lẽ, tôi nên tìm giúp cô một sợi dây thừng dài dài một chút, để ông xã cô từ từ mà quản giáo cô cho tốt!”
Chỉ có Thẩm Tích Phàm mờ mịt, làm bộ dạng thạch cao hóa đá, Hà Thủ Tranh đối diện còn nháy mắt, cô lẩm bẩm: “Đây là cái chuyện gì?”.
Tô Sam kéo cô ngồi xuống, Khâu Thiên nhanh tay nhận lấy sợi dây thừng, vừa nâng lên vừa giải thích: “Bằng hữu của ta năm…..” Ngẫm lại cảm thấy không thích hợp, quay đầu lại hỏi Hà Thủ Tranh: “Hà Thủ Ô, nhóc cùng chú là bằng hữu sao?”.
Hà Thủ Tranh “hừ” một tiếng: “Đương nhiên, cháu còn biết chuyện lúc Lý Giới thi lại năm thứ ba nhá!”
Hà Tô Diệp phì cười, xoa xoa đầu Hà Thủ Tranh: “Tiểu quỷ, cháu xác định muốn làm phù rể?”.
Thẩm Tích Phàm nghẹn họng nhìn trân trối: “Năm người này…..” chỉ chỉ dây thừng: “… chẳng lẽ muốn quyết đấu làm phù rể?”.
Tô Sam cùng Phương Khả Hâm một bên trầm trọng gật gật đầu.
Tay Khâu Thiên mang theo dây thừng, ở trước mặt cô lắc lư hai cái, Thẩm Tích Phàm nhìn không ra cái trò gì, chỉ thấy dây thừng kết rồi cuốn lại lộn một lát, trong nháy một cái nút thắt chỉnh tề, xinh đẹp xuất hiện trước mặt cô: “Cái này gọi là nút phẫu thuật*, một phút ai thắt được nhiều, người đó liền được làm phù rể.”
Nút phẫu thuật như dưới đây, hình như là cách để các bác sĩ phẫu thuật luyện “ tay nghề khâu vá” vết thương của bệnh nhân thì phải! Khi khâu cũng phải nhuần nhuyễn tuần tự, mũi khâu này không được chệch hay các mũi khâu không được sai thứ tự.^^
Đây là lần đầu tiên cô nhìn chăm chú vào tay của bác sĩ khoa ngoại, không khỏi sinh ra nỗi kính sợ vô danh. Một bác sĩ đủ tư cách, đồng nghĩa là khi anh ta còn là một sinh viên y, sẽ nhận lấy những huấn luyện hà khắc như vậy.
Chỉ là nhân chuyện này cũng là lần đầu tiên cô chuyên chú nhìn bàn tay của Hà Tô Diệp như vậy. Thật sự là một đôi bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, nhìn qua khiến cho người ta cảm thấy trầm ổn, hữu lực, nhất là lúc thắt nút phẫu thuật, vừa xoay vừa rút, giống với hình ảnh đánh đàn dương cầm, từ đầu ngón tay anh phát ra những bản nhạc hoa mỹ không thể diễn tả bằng lời.
Dường như cảm thấy ánh mắt mình có chút tùy ý, cô làm như không có gì chuyển nhìn người khác, tiểu quỷ tên “Hà Thủ Ô” kia, là cháu của Hà Tô Diệp, nó thế mà cũng thắt dây có hình có dạng, đáng tiếc là ngón tay của nhóc quá ngắn, luôn không bằng ngón tay người lớn linh hoạt, nhìn đi nhìn lại cô xem qua cũng hiểu được trình tự cách làm, e là chỉ có Hà Tô Diệp cùng Khâu Thiên là tương xứng.
Cô âm thầm hy vọng Hà Tô Diệp có thể chiến thắng.
Nhưng cuối cùng vẫn làm cho cô thất vọng, sau một phút, Hà Tô Diệp thắt được 98 nút, Khâu Thiên t